Giấc mơ về ngôi nhà 新樓之夢

Nhớ lời bài hát “Chị Tôi” của nhạc sĩ Trần Tiến có viết: “Cầu xây xong đã lâu không thấy người về đưa dâu…”. Còn tôi “Nhà xây xong đã lâu nhưng chưa một lần được thăm qua”, một mình thân gái long đong lận đận trên đất khách quê người để kiếm tiền gánh vác sức nặng kinh tế gia đình và để hoàn thiện ngôi nhà của mình. Ngôi nhà mơ ước đó luôn hiện về trong tôi qua những giấc mơ. Mà khi tỉnh dậy tôi vui lắm, vui như bắt được tiền vậy.

Hẳn các anh chị và các bạn ai cũng có cảm giác ấy. Mỗi sáng thức giấc cố gắng lục lọi, cố nghĩ xem đêm qua mình đã mơ về nhà thì phải? Trong giấc mơ có khuôn mặt của bố, mẹ, của chồng và con nhỏ mà hơi ấm của họ dường như vẫn còn lẩn quanh đâu đây. Trong giấc mơ tôi còn luôn có sự hiện diện của ngôi nhà mới đó.

Vừa đặt chân lên đất Đảo tôi cố gắng thích nghi một cách nhanh nhất với cuộc sống nhộn nhịp, hiện đại nơi đây. Từng ngày, từng ngày như con ong chăm chỉ đi lấy mật hoa. Tôi chỉ cố gắng chi tiêu những thứ thực sự cần thiết để tiết kiệm tiền xây dựng tổ ấm. Tiền lương trong gần một năm tôi chắt bóp cũng chỉ đủ để làm cái móng nhà.

Ngôi nhà ba tầng của gia đình tôi được xây lên, vậy là sức nặng ngôi nhà ba tầng ấy đè nặng lên đôi vai lưu vong gầy bé của tôi. Vì là người bất hợp pháp nên tôi luôn phải nay đây mai đó, công việc thì bấp bênh, luôn gặp phải những đe dọa, sức ép từ phía luật pháp cũng như công an địa phương.

Bên cạnh đó không dễ dàng gặp được những người chủ tốt bụng với công việc như ý muốn. Dù có khó khăn, vất vả đến mấy tôi cũng cố gắng hết mình để trả xong nợ. Khi nợ nần đã trả hết thì cũng là lúc tôi nhìn lại quãng thời gian mình làm việc tại đây: đã 4 năm trôi qua. Thời gian cũng khá lâu vậy mà mới đủ để xây nhà và trả nợ, nghĩ vậy tôi lại cố hết sức mình để kiếm thêm ít tiền gửi tiết kiệm.

Mặc dù bố mẹ và chồng con đều nói ngôi nhà đã hoàn thiện mọi thứ , nhưng không hiểu sao trong giấc mơ tôi luôn mơ thấy ngôi nhà của mình luôn dở dang một cách đáng sợ: Khi thì vách tường vôi vữa còn lởm chởm, khi thì trên nóc trần là cả một khoảng trời bao la, cũng có khi cầu thang còn chưa hoàn chỉnh…vì còn thiếu vật tư, thiếu vốn… Có lẽ nỗi lo về kinh tế vẫn không ngừng thôi thúc trong tôi.

Giờ đây tôi có thể tự mỉm cười với bản thân mình: nợ trả xong lại kiếm thêm được ít vốn. Nhưng trong tôi vẫn thấy trống trải và dường như thiếu một thứ gì đấy, có lẽ đó là hình ảnh ngôi nhà mình. Ngôi nhà mà biết bao mồ hôi, nước mắt tôi gửi cả vào. Có được ngôi nhà đó đại gia đình tôi đã có một chốn ấm áp để đi về và đoàn tụ. Chính vì vậy hình ảnh về ngôi nhà tôi hằng đêm mong mỏi được nhìn thấy. Chỉ hai tuần nữa thôi chị gái cùng quê tôi sẽ qua Đài Loan, chị sẽ giúp tôi mang theo bức ảnh toàn bộ về ngôi nhà. Giờ đây tôi đang đếm từng ngày, từng giờ để được nhận món quà đó. Ngay giây phút này đây hình ảnh tưởng tượng về ngôi nhà không ngừng hiện hữu trong giấc mơ tôi.

 

作曲家陳進的「我的姐姐」裡有一句:「橋已完成很久,還沒見那男人過來…」而我呢?我卻是「房子已蓋好許久,卻還沒回家過」。我一個人在他鄉坎坷的工作賺錢,肩上承擔家裡的經濟壓力。「那完成的房子」一直出現在我的夢裡,讓我睡醒時都很開心,就像撿到錢一般。

離鄉背景的同鄉應該也有同樣的感覺,每天早上起床時,回想昨晚是否夢到家鄉的爸媽、老公、和孩子們的身影。他們的溫暖彷彿一直留在身邊,亦少不了那座「新房子」的想像。

剛踏上寶島,我就要馬上適應這個地方的現代和熱鬧,我天天像蜜蜂般認真採蜜、節省花費,為了建造自己的溫暖小窩勤勤儉儉,第一年的薪水只夠蓋個地基。

我家三層樓的房子慢慢蓋起來,隨著建造進度,房子的沈重也壓在我瘦小的肩膀上。然而,因為偷跑,我不能住在固定的地方,工作不穩定,只能生活在警察的恐嚇和法律的壓迫下。而且,逃跑外勞不容易找到好老闆或適合的工作。

即使工作辛苦,我依然努力賺錢還債。某一天,當還完債後,我發現經過四年辛苦,卻只能把債還完,且蓋好一個房子而已,我決定再努力下去賺點錢存起來。

雖然家人說房子已經完成了,不要再煩惱。但我一直放不下心,房子在我夢裡總是油漆未乾或屋頂還沒加蓋,經濟壓力像是難以卸下的包袱。

但是現在,我已經把債還完,也存了點錢,不過,也許因為還沒見到我自己辛苦賺錢蓋起來的房子,因此還感到心裡有點空虛。有了那個新房子之後,我們全家就有了溫暖的地方可以團聚。

再兩個禮拜,有一個同鄉姊姊飛來台灣,會幫我帶來房子的照片。我現在,只是等待那無價的禮物,那房子的樣子一直在我腦海裡。

Người gửi: Nguyễn Khánh Huyền

Dịch: Nguyệt Cát