Gặp khách hàng khó tính và háo sắc Nguyễn Ánh Loan ngậm đắng nuốt cay

「東南亞小店在台灣」配稿:

遇過奧客與色狼 阮映鸞創業甘苦點滴在心

Gặp khách hàng khó tính và háo sắc

Nguyễn Ánh Loan ngậm đắng nuốt cay

 

“Xin hỏi, cửa hàng của A Loan ở đâu ạ?” “ A Loan à, cứ đi thẳng là tới”.

Đến cột đèn đầu tiên, đi vào chợ đêm Sỹ Lâm (ShiLin), tiếng ồn ào, náo nhiệt vang lên, quán này bán hàu rán, quán kia bán mực viên xào, tôi bước đại vào một quán hỏi thăm cửa hàng của chị Loan, ai dè ông chủ lại nhiệt tình chỉ giúp.

Kinh doanh ở chợ đêm Sỹ Lâm đã 8 năm, bất kể là đi đâu, trên gương mặt chị Loan lúc nào cũng nở nụ cười. Các cửa hàng ở chợ đêm Sỹ Lâm giống như người nhà của chị, chủ một cửa hàng bán điểm tâm khi nấu bữa tối xong, sẽ gọi chị qua dùng bữa. Nếu chị không ở đó, họ lại cho người đem đồ ăn đến tận cửa hàng cho chị. Sự nhiệt tình của mọi ngưởi ở khu chợ đêm này đã giúp một cô gái đến từ Việt Nam xa xôi như chị Loan tìm được hơi ấm của gia đình. Khi mới đến chợ đêm Sỹ Lâm mở cửa tiệm, Nguyễn Ánh Loan không thông thuộc đường xá như bây giờ, việc đi lại rất khó khăn. Chị nghĩ lại, ngày đầu tiên khai trương, doanh thu chỉ được 200 Đài tệ; chị muốn trang trí cửa hàng nên treo hai bảng hiệu ở hai bên, nhưng gặp sự phản đối của hàng xóm, nên chị đành phải dùng màn vải đơn giản để thay thế. Khi đó chị cảm thấy rất khó hòa nhập với những người xung quanh, nhưng nay họ đều trở thành bạn tốt của chị.

Nguyễn Ánh Loan đã lấy hết dũng khí để mở cửa hàng, gặp được nhiều quý nhân giới thiệu thêm nhiều khách cho chị, nhưng cũng gặp phải không ít những vị khách khó tính và háo sắc. Có một lần, Nguyễn Ánh Loan gặp phải một vị khách có móng tay rất ngắn, chị tốt bụng khuyên không cần cắt sửa gì nữa, nhưng vị khách nọ vẫn kiên quyết đòi cắt, kết quả là chị làm khách bị thương và chảy máu, vị khách nọ gay gắt mắng chị : “Làm ăn kiểu gì mà chảy máu tay tôi rồi! Tay nghề của chị quá kém đấy!” Mặc dù rất bực, nhưng chị Loan chỉ còn cách cúi đầu chịu phạt. Có nhiều vị khách còn ăn hiếp chị, biết chị là người Việt Nam liền mỉa mai châm chọc, vặn hỏi năng lực của chị.

Ngoài ra, còn có nhiều vị khách nam thích động tay động chân, phát ngôn khiếm nhã, núp dưới chiêu bài đến sửa sang dung nhan, nhưng thừa cơ hội là nằm ngay lên đùi chị, rồi đưa bàn tay bẩn thỉu lên mò mẫm, không thấy phản ứng gì là được thể sờ soạng khắp nơi, chỉ muốn tìm cách để ăn tươi nuốt sống người khác. Mặc dù không đủ kiên nhẫn, chị cũng đành tìm cách ứng phó, tự bảo vệ mình ở nơi làm việc.

Nguyễn Ánh Loan nói, sự khác nhau lớn nhất giữa ngành làm đẹp ở Đài Loan và Việt Nam chính là “chất lượng sản phẩm”. Khách hàng Đài Loan luôn tìm kiếm những sản phẩm chất lượng, coi trọng tay nghề của từng nhân viên phục vụ; trong khi khách hàng ở Việt Nam chỉ quan tâm đến giá cả, càng rẻ càng tốt.

Trước ảnh hưởng của cơn bão “sử dụng chất phụ gia độc hại”, lượng khách ở chợ đêm Sỹ Lâm giảm dần, nhiều cửa hàng xung quanh chị Loan cũng vì thế mà phải đóng cửa. Hiện nay dù thu nhập ít ỏi, nhưng chị vẫn quyết định tiếp tục ở lại, “ở đây có thể cùng mọi người nói chuyện, quan hệ rất thân thiết, đây chính là mảnh đất cho tâm hồn tôi gửi gắm.”

Những ngày đầu đến Đài Loan, chị cho rằng “người Đài Loan rất xấu xa”, thường ăn hiếp chị; nhưng đến nay, đã tiếp xúc với nhiều loại người, trái tim chị cũng rộng mở hơn, chị cười nói, “đa số người Đài Loan đều rất tốt, chỉ có một số ít là người xấu thôi!”

「請問,阿鸞的店在哪裡?」「阿鸞喔,往前直走就是了啦!」華燈初上,走入士林夜市,吆喝聲此起彼落,這攤賣蚵仔煎,那攤賣炒花枝,隨意找間攤位詢問阿鸞美容店,老闆卻能立刻指引。

在士林夜市營業8年,阿鸞不管走到哪,臉上始終掛著笑容。士林夜市的攤商彷彿是她的家人,賣小吃的老闆一煮好晚餐,會呼喚她用餐。如果她不在,他們就把晚餐拿到阿鸞店裡。台灣夜市人生的熱情,讓來自越南的阿鸞找到了家的溫暖。

剛到士林夜市,阮映鸞不像現在熟門熟路,創店之初也走得很艱辛。她回憶說,第一天開張時,只有200元進帳;她想美化攤位,在兩側掛宣傳看板,卻因為左右鄰居不同意,只好以簡陋布幔代替。當時還覺得很難融入攤商的圈子,現在大家都成了好朋友。

阮映鸞憑著一股勇氣創業,遇過幫她介紹許多客戶的貴人,也遇過不少奧客與色狼。有一次,阮映鸞見客人指甲過短,好心提醒不需再修剪,對方卻強要修剪,結果剪出傷口,當場流血,客人當場飆斥她說:「你怎麼把我弄流血!你技術怎麼這麼差!」阿鸞雖然難過,卻只能無奈陪罪。有些客人欺生,甚至一看到她是越南人,就挖苦嘲諷,質疑她的能力。

此外,有些男客人會毛手毛腳,言語騷擾,假藉修容之便,趁機躺在她的大腿上,伸出鹹豬手,要不然,就是偷摸臀部,想盡辦法吃豆腐。儘管不耐,她都設法回擋,在職場中找到自保之道。

阮映鸞說,台灣經營美容業,與越南最大差異是「品質」。台灣客人講求品質,重視美容師一對一時的客製化服務;越南則是價格取向,便宜就好。

之前受到塑化劑風波影響,士林夜市人潮一度銳減,阮映鸞附近不少攤位因此關門。現在收入微薄,她還是選擇繼續留下,「在這裡,可以跟大家一起聊天,關心彼此,這是我心靈寄託的地方。」

初到台灣時,她認為「台灣人很壞」,常常欺負她;如今,接觸形形色色的客人,她內心也更寬廣,她笑說,多數台灣人都是非常好相處,「很壞的台灣人是少數啦!」

 

文/柏玲、王凱

翻譯/麗姮

Bài: Bá Linh,Vương Khải

Dịch: Lệ Hằng