“Kho đạn” trong nhà 家裡面的「彈藥庫」

Do quan niệm những lục đục hằng ngày trong cuộc sống gia đình chỉ là chuyện vặt nên ít ai quan tâm giải quyết dứt điểm, đến khi tích tụ thành một khối mâu thuẫn lớn, tạo thành một vụ nổ kinh hoàng thì… đỡ không kịp.

Để mai tính

“Anh ngủ chưa? Mình nói chuyện với nhau một chút được không?” – chị Lan Anh đề nghị, giọng nặng nề. Thoạt nghe, anh Hùng, chồng chị đã đoán được vợ sắp nhắc lại chuyện hai vợ chồng cãi nhau hôm qua vì vợ anh phát hiện chồng lén cho mẹ ở quê năm triệu đồng. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống giường mà nghe vợ muốn nhắc lại chuyện đó, anh thấy oải, đáp gọn lỏn: “Thôi, ngủ đi, chuyện đó để nói sau”. Vợ anh hậm hực: “Không nói bây giờ thì bao giờ nói? Không nói cho ra lẽ, em không ngủ được”. Anh nổi cáu: “Nhưng em cứ lải nhải chuyện ấy thì anh ngủ không được, thôi để anh yên đi”. Chị tấm tức khóc, anh bỏ mặc, chìm dần vào giấc ngủ.

Hôm sau, khi anh Hùng về nhà, vợ con đã ngủ. Hôm sau nữa, anh lại đi công tác ở tỉnh. Đang lo công việc, vợ gọi ra bảo: “Em nói chuyện này với anh được không?”, anh lại nổi điên: “Anh đang bận túi bụi mà em cứ léo nhéo là sao?”. Đầu dây bên kia, tiếng nói đứt quãng theo tiếng nấc: “Vợ gọi mà anh bảo là léo nhéo, công việc của anh quan trọng hơn vợ sao?”. “Khổ quá, em không biết là anh đang làm việc sao, phiền quá đi”. Anh nói chưa dứt câu, bên kia đã dập máy.

Sau năm ngày công tác ở Bạc Liêu, anh Hùng mua mấy ký cua, loại mà vợ anh rất thích, định bụng sẽ chuộc lỗi và dành thời gian nói chuyện để giải quyết cho xong mấy khúc mắc giữa hai người trong thời gian qua. Về đến nhà, anh thấy cửa khóa ngoài. Vào nhà, lạnh tanh. Hóa ra, vợ anh đã ôm con bỏ về ngoại tự lúc nào. Trên bàn có tờ giấy ghi mấy chữ: “Em quá thất vọng về anh, anh chỉ thích hợp ở một mình”.

Chị Hậu, vợ anh Tính chuyển qua công ty mới, bất ngờ tập tành đi bar theo nhóm đồng nghiệp trẻ. Trước đây, cả anh lẫn chị đều không ưa chuyện vào bar nhún nhảy, giờ bỗng dưng chị “trở tính”. Anh rất khó chịu nhưng ngại mở lời. Anh chưa kịp khuyên can, chị lại đi lần thứ hai. Anh định bụng sẽ chờ đến hai giờ sáng, ngay khi vợ về đến nhà là “đặt vấn đề” luôn, nhưng lại lần lữa. Được thể làm tới, chị Hậu la cà quán bar dày hơn, còn anh Tính thì bực dọc ra mặt. Có lần, anh mở lời: “Việc em đến quán bar với đám thanh niên trẻ, anh thấy…”. Vợ anh vừa nghe là xua luôn: “Thôi thôi, có gì đâu mà anh quan trọng hóa, chuyện giải trí thôi mà. Vả lại, không lẽ anh ghen với mấy thằng chíp hôi ấy”. “Nhưng anh không thích, anh thấy…”. “Thôi nói sau đi, em còn phải đi đón con, bận lắm”.

Chị hồn nhiên gạt qua ý kiến của chồng, không biết trong anh đang chất chứa sự ghen tức, bực bội kinh khủng. Một lần, đã hai giờ sáng, chị Hậu về đến nhà, giật mình khi thấy chồng vẫn ngồi như tượng trong phòng khách, trên bàn là chai rượu gần cạn. Lời qua tiếng lại, anh đã đánh vợ, ầm ĩ khắp xóm, công an phải can thiệp. Anh vừa xấu hổ với láng giềng, hai bên gia đình, vừa hận vợ vì rõ ràng cô ấy biết chồng không thích nhưng vẫn đi bar. Cuối cùng, anh một mực đòi ly hôn.

Với những đôi “vợ chồng Ngâu”, chuyện “góp mâu thuẫn” xảy ra càng phổ biến. Anh Hải, kỹ sư cầu đư