“Kho đạn” trong nhà 家裡面的「彈藥庫」

 

Do quan niệm những lục đục hằng ngày trong cuộc sống gia đình chỉ là chuyện vặt nên ít ai quan tâm giải quyết dứt điểm, đến khi tích tụ thành một khối mâu thuẫn lớn, tạo thành một vụ nổ kinh hoàng thì… đỡ không kịp.

Để mai tính

“Anh ngủ chưa? Mình nói chuyện với nhau một chút được không?” – chị Lan Anh đề nghị, giọng nặng nề. Thoạt nghe, anh Hùng, chồng chị đã đoán được vợ sắp nhắc lại chuyện hai vợ chồng cãi nhau hôm qua vì vợ anh phát hiện chồng lén cho mẹ ở quê năm triệu đồng. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống giường mà nghe vợ muốn nhắc lại chuyện đó, anh thấy oải, đáp gọn lỏn: “Thôi, ngủ đi, chuyện đó để nói sau”. Vợ anh hậm hực: “Không nói bây giờ thì bao giờ nói? Không nói cho ra lẽ, em không ngủ được”. Anh nổi cáu: “Nhưng em cứ lải nhải chuyện ấy thì anh ngủ không được, thôi để anh yên đi”. Chị tấm tức khóc, anh bỏ mặc, chìm dần vào giấc ngủ.

Hôm sau, khi anh Hùng về nhà, vợ con đã ngủ. Hôm sau nữa, anh lại đi công tác ở tỉnh. Đang lo công việc, vợ gọi ra bảo: “Em nói chuyện này với anh được không?”, anh lại nổi điên: “Anh đang bận túi bụi mà em cứ léo nhéo là sao?”. Đầu dây bên kia, tiếng nói đứt quãng theo tiếng nấc: “Vợ gọi mà anh bảo là léo nhéo, công việc của anh quan trọng hơn vợ sao?”. “Khổ quá, em không biết là anh đang làm việc sao, phiền quá đi”. Anh nói chưa dứt câu, bên kia đã dập máy.

Sau năm ngày công tác ở Bạc Liêu, anh Hùng mua mấy ký cua, loại mà vợ anh rất thích, định bụng sẽ chuộc lỗi và dành thời gian nói chuyện để giải quyết cho xong mấy khúc mắc giữa hai người trong thời gian qua. Về đến nhà, anh thấy cửa khóa ngoài. Vào nhà, lạnh tanh. Hóa ra, vợ anh đã ôm con bỏ về ngoại tự lúc nào. Trên bàn có tờ giấy ghi mấy chữ: “Em quá thất vọng về anh, anh chỉ thích hợp ở một mình”.

Chị Hậu, vợ anh Tính chuyển qua công ty mới, bất ngờ tập tành đi bar theo nhóm đồng nghiệp trẻ. Trước đây, cả anh lẫn chị đều không ưa chuyện vào bar nhún nhảy, giờ bỗng dưng chị “trở tính”. Anh rất khó chịu nhưng ngại mở lời. Anh chưa kịp khuyên can, chị lại đi lần thứ hai. Anh định bụng sẽ chờ đến hai giờ sáng, ngay khi vợ về đến nhà là “đặt vấn đề” luôn, nhưng lại lần lữa. Được thể làm tới, chị Hậu la cà quán bar dày hơn, còn anh Tính thì bực dọc ra mặt. Có lần, anh mở lời: “Việc em đến quán bar với đám thanh niên trẻ, anh thấy…”. Vợ anh vừa nghe là xua luôn: “Thôi thôi, có gì đâu mà anh quan trọng hóa, chuyện giải trí thôi mà. Vả lại, không lẽ anh ghen với mấy thằng chíp hôi ấy”. “Nhưng anh không thích, anh thấy…”. “Thôi nói sau đi, em còn phải đi đón con, bận lắm”.

Chị hồn nhiên gạt qua ý kiến của chồng, không biết trong anh đang chất chứa sự ghen tức, bực bội kinh khủng. Một lần, đã hai giờ sáng, chị Hậu về đến nhà, giật mình khi thấy chồng vẫn ngồi như tượng trong phòng khách, trên bàn là chai rượu gần cạn. Lời qua tiếng lại, anh đã đánh vợ, ầm ĩ khắp xóm, công an phải can thiệp. Anh vừa xấu hổ với láng giềng, hai bên gia đình, vừa hận vợ vì rõ ràng cô ấy biết chồng không thích nhưng vẫn đi bar. Cuối cùng, anh một mực đòi ly hôn.

Với những đôi “vợ chồng Ngâu”, chuyện “góp mâu thuẫn” xảy ra càng phổ biến. Anh Hải, kỹ sư cầu đường, đang công tác tại Long Thành – Đồng Nai, nhưng nhà ở TP.HCM. Mỗi tháng, anh chỉ sắp xếp về nhà được vài lần nên vợ chồng chủ yếu trao đổi với nhau qua điện thoại. Vì trò chuyện qua điện thoại nên cũng… giận nhau qua điện thoại. Có lần, anh đề nghị cho đứa cháu gái ở nhờ nhà để đi học, vợ anh không đồng ý vì cho rằng nhà chật nhưng anh vẫn cứ cho cháu đến ở. Chị hầm hầm gọi điện thoại mắng vốn, anh kiên quyết không đổi ý, cãi kịch liệt thì một trong hai cúp máy cái rụp. Lần khác, bốc điện thoại lên lại cãi nhau, anh bảo: “Thôi chờ cuối tháng tui về nhà rồi tính”. Chị nén lòng chờ chồng về giải quyết nhưng về nhà anh lại đi nhậu với bạn, đi thăm bà con, nói chung là hai ngày về phép, chẳng có ngày nào ở nhà. Tối trước ngày anh đi làm lại, chị mở lời nhắc, anh gạt ngang: “Mệt quá rồi, để lúc khác”. Vụ này đang “để lúc khác”, lại chồng thêm vụ khác. Hai ba vụ chồng nhau, chị đâm nản, trở nên lạnh như một tảng băng.

 

Tránh “nổ lớn”

Về mặt tâm lý, cùng ngồi với vợ để phân tích, giải quyết mâu thuẫn là một trong những chuyện đàn ông ngán ngại nhất. Những lúc tranh cãi, nói chuyện phải trái, quý bà thường giành hết phần nói của chồng và có xu hướng lên án, quy tội cho chồng. Để có được chút lợi thế về phần mình là chuyện hiếm đối với quý ông. Với họ, trao đổi cùng vợ để đi đến sự thống nhất còn khó hơn cả việc thương lượng để ký hợp đồng với đối tác trong làm ăn. Từ chuyện ngần ngại, nhiều người chồng chọn phương án cho “chìm xuồng”, cứ lơ nó đi, để thời gian trôi qua là mọi thứ lại đâu vào đấy. Nhưng, sự đời không đơn giản như thế. Với những cãi cọ nho nhỏ thì thời gian có thể xóa nhòa, chứ với những mâu thuẫn lớn, chưa giải quyết thì nó vẫn còn đó, thậm chí, càng để lâu càng “phát” nặng hơn.

Trường hợp anh Hùng, đã “đắc tội” với vợ lại còn không tôn trọng vợ, vợ đòi xử thì cứ gạt phăng, xin hoãn. Anh đâu biết, vợ anh đang ôm một cục tức to đùng, đi đòi công bằng mà “bị can” cứ đòi hoãn xử hoài, lại càng tức thêm. Đã thế, chị gọi điện thoại, anh còn bực dọc la mắng. Tất cả dồn nén lại trong tâm trí chị, “kích” lên thành một phản ứng mạnh, là khăn gói về ngoại. Khỏi phải nói cũng biết, anh Hùng sẽ phải khổ sở đến thế nào mới rước được vợ về lại nhà. Chắc chắn là khổ gấp nhiều lần so với việc đối diện ngay từ đầu với mâu thuẫn, khi vợ vừa phát hiện ra việc anh lén cho mẹ năm triệu đồng.

Trong trường hợp cả vợ và chồng đều ngại đối diện mâu thuẫn như chị Hậu và anh Tính, càng dễ tạo nên một “vụ nổ” lớn. Chị Hậu vẫn cho rằng việc đi bar là bình thường đối với phụ nữ hiện đại và những người bạn đi cùng chị trẻ hơn cả gần chục tuổi nên anh không có gì phải lo. Chị cũng muốn bày tỏ với chồng như vậy nhưng thấy anh cứ hầm hầm hè hè về việc đó nên đâm ngại. Trong khi anh Tính cực kỳ “dị ứng” với chuyện đàn bà có chồng rồi mà còn đi bar nhưng lại không kiên quyết một lần cho “ra ngô ra khoai”, cứ dằn vặt chịu đựng và bực bội. Tức nước vỡ bờ, đến lúc chịu hết nổi thì anh phản ứng cực đoan sai lầm.

Vợ chồng có điều kiện gặp nhau thường ngày còn vậy, những đôi vợ chồng như vợ chồng anh Hải càng dễ sinh chuyện. Mới đây, anh Hải đã quyết định xin nghỉ phép một tuần với lý do “giải quyết việc gia đình” nhưng chỉ về nhà, cặm cụi sửa sang những thứ lặt vặt trong nhà, phụ vợ lau dọn nhà cửa để chủ động “hạ nhiệt” vợ. Khi vợ bắt đầu cởi mở, anh mới chủ động khơi gợi lại từng chuyện để giải quyết. Anh chia sẻ: “Đúng là lật lại từng chuyện để gỡ vô cùng vất vả, mâu thuẫn trước, mâu thuẫn sau cứ chồng chéo nhau, nhưng phải cố giải quyết một lần cho xong chứ để dai dẳng thì mệt đầu lắm. Tôi rút được kinh nghiệm là sau này, vợ chồng không đồng ý với nhau chuyện gì là cố gắng giải quyết ngay. Thà khổ một chút ban đầu, còn hơn để chuyện phức tạp thêm rồi lãnh hậu quả nặng nề. Đó là chưa nói, nếu mâu thuẫn hệ trọng mà “ngâm” lâu, có khi không thể cứu vãn nổi”.

Đơn giản, để tránh được một “vụ nổ lớn”, tốt nhất là chia “đạn” ra, cho nổ lần lượt từng chút một để không bị “sát thương”.

Trần Triều