Thư gửi từ một miền nhớ 遠方思念著…

 

Thư gửi từ một miền nhớ

遠方思念著…

Ngày …..

今日…

Mai em bay rồi anh ạ! 14/2 không có mặt ở VN. Mà có cũng có khác gì đâu phải không anh? Đằng nào thì cũng không thể gặp anh. Ba ngày lang thang ở Hà Nội (HN), ba ngày nhớ anh da diết, nhớ phát điên, ba ngày đi bất cứ một bước nào, qua một con đường nào, một góc phố nào cũng nghĩ anh đang làm gì, anh ở đâu? Em đã đi qua nhiều nơi mang dấu ấn kỷ niệm về anh, nhớ quá, và dằn vặt, và đau lòng. Muốn gặp anh, nhưng không dám, không thể. Muốn gọi cho anh, cũng không dám, và không thể. Đã suy nghĩ rất nhiều, có lẽ gọi bằng máy công cộng, anh sẽ ko biết số của em, như thế tốt hơn, nhưng em lại do dự. Hoặc là gọi ẩn số, nhưng tổng đài trả lời em là đã ngừng cung cấp dịch vụ giấu số. Không biết phải làm thế nào để gọi cho anh, vì ngập ngừng, vì dằn vặt, vì e ngại, em chỉ muốn nghe giọng anh một chút thôi, em sẽ không lên tiếng nếu anh alo, em sẽ chỉ nghe giọng anh một chút, rồi tắt máy, em đã dự định thế…

Nhưng để làm gì, anh nhỉ? Vẫn là một cái kết không có hậu, và còn đáng buồn hơn một cái kết không có hậu là chẳng có cái kết nào cả. Anh có vợ rồi, em lại ngu ngốc định xáo trộn cuộc sống của anh thêm một lần nữa sao? Nhưng đúng là em đã có ý định đó, em nhớ anh kinh khủng. Nhưng hôm qua, em đã về lại quê, rời HN, rời xa nơi em có cảm giác được gần anh thêm một chút. Một mình. Vừa đi vừa nghĩ, anh đã từng cùng em về quê, chỗ này, mình đã từng đi qua, cả chỗ này nữa. Em đã ôm anh suốt chặng đường, em không muốn rời anh một phút nào cả, anh quá quý giá, và quá ngắn ngủi đối với em. Em sợ từng phút giây trôi qua, em mất anh dần dần.

 

Ngang qua ga HN, em đã nghĩ đến một buổi đêm nào đó, anh tiễn em đi Vinh, anh mua vé cho em, đưa em lên tàu, ngồi bên em cho tới khi tàu sắp chạy, và một buổi sớm mai, khi đường HN còn vắng vẻ, hơi se lạnh, anh đón em, em nhớ từng chi tiết, từng cảm giác. Hôm qua, em đã cồn cào khi một mình lang thang ở hiệu sách bờ hồ, em đã chọn một đống sách, em muốn tìm lại một chút kỷ niệm, nhưng không tìm được hơi ấm của anh, không có anh bên cạnh. Em nhớ cả mùi nước hoa ngày đó, em xức nó chỉ vì anh. Người ta nói “phụ nữ đẹp chỉ vì muốn đẹp hơn trong mắt người mình yêu”, kể từ ngày rời xa anh, em không còn động đến chai nước hoa đó, nó chỉ thuộc về một cảm giác mà thôi, nó đã thành quá khứ, một quá khứ đẫm nước mắt và dằn vặt em cho đến bây giờ, và không biết đến bao giờ…

Sáng qua, khi về tới nhà, em lấy hết can đảm bấm số gọi cho anh. 4 tiếng tút dài là lúc con tim em như muốn ngừng đập, em quá hồi hộp khi nghĩ đến giây phút nghe tiếng anh trả lời máy, nhưng anh đã không bắt máy, và em không đủ can đảm chờ đến tiếng tút thứ 5, em dập máy. Em đã thử chờ anh gọi lại sau đó, biết đâu anh thấy cuộc gọi nhỡ, một số lạ, và gọi lại. Nhưng thực sự không có cuộc gọi nào cả. Chắc anh đã không còn dùng số này, chỉ để nó một chỗ? Chắc anh đang bận, không chú ý đến cuộc gọi nhỡ? Chắc anh thấy số lạ, và đoán được chủ nhân của nó là ai, nên anh không nghe máy? Em không biết thực sự là nguyên nhân nào, em hơi thất vọng, nhưng em nghĩ đó là định mệnh. Em không thể, không nên, và không có lý do gì để liên lạc với anh. Anh đã có cuộc sống mới, em cũng thế. Chỉ là một phút nhất thời không kìm nén được tình cảm của em mà thôi. Nếu anh nghe máy, em cũng sẽ im lặng, em sẽ không dám lên tiếng, em thực sự chỉ muốn được nghe giọng nói của anh, dù là hai chữ “a lô” ngắn ngủi.

Hôm kia, em đã đến thăm lại công ty cũ, em mang nỗi nhớ đến gặp những người đồng nghiệp cũ, em chỉ muốn tìm một chút kỷ niệm, nơi đó, những con người đó gắn bó với em, và nơi đó, đã từng có tình yêu của em. Nhớ anh, em chỉ có thể chắp nhặt kỷ niệm, mọi nơi mà em đến đều có bóng hình anh.

Lòng em cồn cào mấy ngày nay, càng cồn cào từ sáng hôm qua khi em lấy hết can đảm gọi cho anh và anh không nghe máy. Nhưng vừa rồi, khi em đang mở trang nhật ký này ra định trút những tâm tư vào đây, thì câu nói vô tình của mẹ làm giọt nước tràn ly. Mẹ hỏi em: “Thế hôm qua đi chơi công ty cũ có gặp anh … ngày xưa không?”. Mẹ vẫn nhớ anh, như nhớ một người bạn tốt của em mà không biết rằng với em, anh không phải một người bạn tốt, anh là một nửa của em, còn hơn thế, anh là một phần của em. Em trả lời: “Anh ấy nghỉ việc ở đó rồi mẹ ạ, nên không gặp. Và anh ấy mới cưới vợ, nhưng không báo con nên con không gửi tiền mừng”. Chỉ chực nói với mẹ rằng, mẹ có biết không, anh ấy rất đặc biệt đối với con, nhưng tất nhiên, không bao giờ có thể nói câu đó.

Ngày mai em bay rồi, vậy là kết thúc 2 tuần ở VN, 1 tuần lang thang HN, 3 ngày một mình đi nhặt tìm kỷ niệm, và nhớ anh. Thành phố vẫn thế, em ở rất gần anh, mà rất xa, bởi khoảng cách giữa chúng ta là hai thế giới. Em đã đi đường chợ TH, ngang qua đầu phố HN, nhưng em không rẽ vào đó. Em muốn khóc, nhưng không có một giọt nước mắt nào cả, không biết tại vì chưa đủ đau lòng hay là vì quá đau lòng? Thậm chí em còn đâm ra nghĩ quẩn nghĩ quanh, còn nghi ngờ có lẽ em yêu anh nhiều hơn anh yêu em.

Nghe có vẻ không hợp lô-gic, vì em là người rời bỏ anh ra đi, nhưng với em lô-gic đó chẳng có nghĩa gì, em thấy tình cảm mình sục sôi, em chới với giữa nó! Một năm và 8 tháng đã qua, lần này em đi, không có anh tiễn, nỗi nhớ vẫn thế, niềm đau vẫn thế, chỉ có thời gian đã khác và mọi thứ đã khác. Anh không còn một mình, không còn có thể trọn vẹn nhớ em, cũng có thể cuộc sống mới đã cuốn lấy anh, và anh đã thực sự xếp được em vào một góc kỷ niệm, em nghĩ đó là một kết thúc hợp lý về lô-gic, nhưng nó chẳng hợp lô-gic một chút nào trong trái tim em, trong tình yêu của em. Bởi vì, em vẫn không bình yên, cho đến giây phút này, ngồi nơi quê nhà, giữa bốn bề tĩnh lặng, ngoài kia mưa phùn và gió rét, em vẫn thấy mình mang nợ đa đoan, em chưa hề một ngày bình yên!

Nhớ anh!

Cầu chúc anh hạnh phúc!

Tạm biệt nhé, tình yêu của em!

Ngày mai, trên bầu trời xanh, em sẽ vẫn nhớ về anh.

Tạm biệt HN, tạm biệt kỷ niệm. Em không có nhiều cơ hội để ngồi thương tiếc kỷ niệm, và thương tiếc cho số phận mình.

Yêu anh.

 

親愛的,我明天就要起飛了,情人節也不會在越南,不過,這又會有什麼不一樣呢?終歸是不能見到你。這三天,我在河內流浪,瘋狂想著你;每走一步,每經過一條街,我腦袋裡都想著你人在哪兒?到底在做什麼?

我走過很多之前我們散步的地方,心情好沉重。好想你!我想見到你!想打給你!然而我不敢…

我考慮了很久,想說若用公共電話打給你,你就不會知道是我打的,這麼做也許比較好;還是用隱藏電話號碼的方式打呢?但總機說,他們已經停止隱藏模式了。我心裡雖然很想聽到你的聲音,只要你說一聲「喂」我就滿足了,不過因為感到猶豫,因為不好意思,我乾脆就關了機。

我到底在幹嘛呢?到最後還不是沒有好的結局嗎?你已經有老婆,而我還傻傻的混淆你的生活。不過,我真的想要這麼做,我好想你。

昨天,我決定離開河內,離開我們曾留下好多紀念的地方。我邊走邊想,這個地方,還有那個地方我們都曾經來過。我在你後面擁抱著你,一秒鐘也不想離開。你好珍貴,幸福又好短促,每一秒過去,我就慢慢的又失去你一點…

經過河內火車站,我回想過去的某一天,你送我回榮市,幫我買票,送我上車,陪在我身邊至火車出發為止。還有某一天的凌晨,當街上還空無一人,天氣很冷,你一個人跑來接我…直到現在,我都還記得清清楚楚的。

昨天,我一個人在街上,來找回我們之前的回憶。不過,沒有你在身邊,我找不回你的溫暖。我想起自己當時用的香水。 你知道嗎?我是為了你才噴起香水的。他們說「女人想要在男人眼裡更美麗」,一點也沒錯。而從離開你開始,我也沒有再碰那瓶香水,它只屬於我想要給你的感 覺,現在你已不在,它又有何意義呢?留下的只是一個悲傷和苦澀的過去…

昨晚回家以後,我提起勇氣撥打你的號碼,手機響到第四聲我就把它關掉,我不夠勇敢繼續等下 去。你沒有接電話,卻也沒有關機,我只好等待你的回電,也許你看到陌生的未接來電會打回來。然而,或許你沒有再用那個號碼,或許你在忙沒注意,或許你猜透 來電的主人是我,因此你沒接也沒打回來。我不在乎你沒接的原因,但我有點失望,我想…這應該是命運。

我不應該跟你聯絡。你已經有新的生活,我也是,你即使接電話我也不敢回答,我確實只想聽到你的聲音而已。

前天我回到我們以前的公司,帶著思念來找同事們,其實我是想尋回我們的一些記憶,這個地方有你的身影。想你,我在任何地方尋找你。

這幾天我的心情一直起伏,不過,就在我打算打開筆記本寫出心聲時,媽媽無情的話澆熄了我一身思念。

媽媽問我:「你昨天去以前的公司有沒有碰到他?」媽媽認為我們之間只是單純的好朋友而已,我回答媽媽:「他已經不在那邊上班了。他剛結婚,不過他沒有通知我,因此我沒有寄紅包給他。」媽!你不知道嗎?他不是我單純的朋友,他是我的另一半。

兩個禮拜很快結束,我明天就離開越南了。我在河內流浪,再各個地方拾取你的身影,只是城市是一樣的,疏遠的只有我們。我們散落在不同的世界,這讓我想哭,但流不出一滴眼淚。不曉得是因為不夠痛還是太痛?我愛你比你愛我還要深太多。

這聽起來好像不太合邏輯,因為是我先離開你。但如今一年八個月過去,思念是一樣,悲傷也是一樣,只有和你再也不一樣。你已經不是一個人,你不能再陪著我。

外面下著毛毛雨,我為著自傷的愛情,沒有擁有過一個平安的日子…

想你!

祝你幸福!

再見我的愛情!

明日,藍天上我還想著你。

河內再見!再見記憶!

愛你!

文/ Chanh muối

翻譯/月吉 Nguyệt Cát