Gà trống nuôi con 公雞帶小雞

Tôi sinh ra và lớn lên trên một miền quê nghèo xứ Nghệ. Bố mẹ tôi sinh được baanh em. Vìhoàn cảnh gia đình khó khăn nên chúng tôi học hành không được đến nơi đến chốn. Anh và chị tôi đã sớm lập gia đình. Còn tôi cũng kiếm cho mình một công việc riêng.

Đến một hôm mẹ bất ngờ gọi tôi về gấp với mong muốn gả vợ cho tôi. Tôi thấy bất ngờ vì bản thân vẫn chưa có người yêu. Mẹ nói rằng hãy yên tâm vì mẹ sẽ giới thiệu cho tôi một cô ở xã bên. Chiều theo ý mẹ, tôi và mẹ ngay ngày hôm sau đến để xem mặt em. Ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên của tôi về em, người con gái đứng trước mặt tôi có một nét đẹp kiều diễm. Tôi ngẩn ngơ như người mất hồn. Vậy là không có gì phải suy nghĩ thêm nữa, đám cưới của chúng tôi được tổ chức. Sau hôn lễ cũng là lúc gia đình chúng tôi phải đương đầu với khó khăn về kinh tế, hai người đều không có công ăn việc làm. Tôi bàn với vợ và xin phép bố mẹ cho chúng tôi vàoNamlập nghiệp.

Trở vào Sài Gòn một thời gian chúng tôi đã có tin vui. Vợ tôi hạ sinh được một mầm non mới. Khi bé lớn hơn một chút vợ chồng tôi quyết định đưa bé đi nhà trẻ để cả hai người đều có thời gian đi làm kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Mặc dù cũng bận rộn công việc nhưng tôi luôn rất mực yêu vợ thương con. Tôi luôn chiều theo mọi mong muốn của vợ: Biết vợ bận công việc và luôn về muộn nên tôi thay vợ phụ trách việc đưa đón con đi học cùng với công việc nội trợ.

Vào lễ kỉ niệm ngày cưới của chúng tôi, tôi đã quyết định làm một bữa cơm thật to để tạo cho vợ một bất ngờ lớn. Tôi dành cả một buổi chiều để sắp cơm và chuẩn bị mọi thứ. Tôi hồi hộp chờ đợi giây phút vợ trở về để có thể cùng cô ấy thưởng thức bữa cơm hạnh phúc này. Kim đồng hồ đã điểm 9 giờ 30 phút mà vẫn chưa thấy vợ về. Tôi vừa sốt ruột, vừa lo lắng không biết có chuyện gì xảy đến với cô ấy. Tôi quyết định gửi con cho người quen rồi ra đi tìm vợ. Dưới cơn mưa rào như trút nước tôi đi hết lối này đến lối khác mà vẫn không thấy bóng hình vợ. Tôi thất vọng trở về, khi đó đã là 1 giờ sáng vậy mà mọi thứ vẫn trong vô vọng. Tôi ngán ngẩm nhìn mâm cơm do mình sắp đặt rồi lắc đầu. Một ngày, hai ngày, ba ngày rồi một tuần trôi qua tôi bỏ bê công việc để kiếm tìm mà vẫn không có tin tức gì về vợ. Tôi chợt nhớ đến một người bạn của vợ mà trước đây cô ấy thường hay ghé thăm. Thấy tôi bơ phờ, mệt mỏi H nói: “Anh đừng kiếm tìm T thêm làm gì nữa, tôi…”

“Khi chưa làm vợ anh T đã có một mối tình buồn với một anh tên là K. Hai người yêu nhau say đắm nhưng gia đình K không đồng ý vì không môn đăng hộ đối. Buộc K phải đi lấy vợ và phụ tình T. Vì quá đau khổ khi người yêu đi cưới vợ nên T mới nhận lời làm vợ anh, cũng để vơi bớt đi nỗi buồn do cú sốc đó gây ra. Biết tinanh và Tvào Sài Gòn sinh sống thì K cũng bỏ nhà ra đi. Sau này K đã tìm được T, hai người cùng làm việc với nhau và họ cũng luôn sát cánh bên nhau sau những giờ tan ca…”.

Tôi không còn tin vào tai mình nữa, tôi như sụp đổ hoàn toàn. Cô ấy đã lừa dối tôi suốt thời gian qua, cô ấy đã phụ tình tôi. Còn tôi thì rất mực tin tưởng và thương yêu vợ. Mọi thứ đã hết, hết thật rồi! Tôi thất thểu ra về, tôi liên tục bị sụt cân và dường như chỉ muốn kết liễu cuộc đời mình cho quên đi tất cả. Nghĩ đến thiên thần bé bỏng vẫn còn thơ dại tôi lại cố gượng dậy và cố gắng nuôi dạy bé lên người. Nhưng tôi vẫn luôn sợ mọi người ở quê biết chuyện thì không biết mình sẽ phải ứng xử ra sao. Tạm gác mọi suy nghĩ sang một bên tôi phải bình tâm lại và phải đi kiếm kế sinh nhai. Tôi lại tiếp tục công việc khi xưa: Sáng đưa con đi học, sau đó đi làm.

Một hôm do bị kẹt xe mà tôi đến đón con bị muộn. Ở trường lúc này chỉ còn cô giáo và con. Tôi ngại ngùng xin lỗi cô và xin phép đưa con về. Cô tò mò vì không thấy mẹ bé đi đón nữa nên tôi đành tâm sự với cô tất cả. Cô giáo như hiểu được hoàn cảnh của gia đình nên rất thông cảm và dường như cô dành sự quan tâm đến con tôi nhiều hơn. Khi đứa trẻ còn nhỏ chúng cần thiết nhất đó là người mẹ. Mẹ luôn mềm mỏng, khéo léo và hiểu con nhỏ hơn. Tôi là đàn ông lại lần đầu làm cha. Một mình sống cảnh gà trống nuôi con quả thực rất vất vả. Tôi là vậy nhưng tôi rất thương cháu nhỏ: nhiều khi con ốm sốt, cháu khóc gọi mẹ hoài. Tôi khẽ ru con ngủ mà nước mắt chảy dài. May mắn thay cô giáo của bé là một người tốt bụng, thấu hiểu hoàn cảnh của tôi cô đã giúp tôi đưa bé về nhà hàng ngày. Vậy là tôi có thể yên tâm hơn để tiếp tục công việc của mình.

Giấy không gói được lửa, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Nghĩ vậy sau thời gian 3 năm tôi quyết định trở về quê và nói sự thực với bố mẹ và xin được thứ lỗi vì đã giữ bí mật trong suốt những năm qua. Trong bữa cơm chia tay để trở về còn có sự góp mặt của cô giáo, khi tiễn bố con tôi ra sân ga tôi thấy cô khóc, khóc rất nhiều… Tàu đã lăn bánh, khi bóng cô cũng khuất xa dần tôi ôm con mà khóc. Có lẽ đó là giọt nước mắt buồn cho sự chia ly, vui khi được trở về và cũng có thể giọt nước mắt của người đàn ông thương cho thân phận mình.

Mẹ đã biết chuyện và buồn nhiều, bà luôn tự trách bản thân vì bà tự cho rằng đã làm hại chính con trai mình. Trong chuyện này tôi không hề oán trách mẹ. Quá khứ đã qua, tôi chỉ muốn cố gắng kiếm thật nhiều tiền để cho tương lai con được rạng ngời, được bằng bạn bằng bè. Nghĩ vậy tôi quyết định tạm thời xa con, xa gia đình và quê hương để đến Đài Loan lao động. Trong tôi lại cộng thêm một nỗi buồn mới: tôi lại rơi lệ khi một lần nữa phải xa lũy tre làng.

Công việc của tôi hiện vẫn ổn định. Cô giáo cũng vẫn rất quan tâm và thường xuyên gửi thư liên lạc, quan tâm tôi. Cảm ơn cô, người con gái tốt bụng. Mọi thứ hiện tại tuy bình ổn nhưng trong tôi vẫn luôn tồn tại sự hiện diện của cô gái khi xưa. Người con gái đã hớp hồn tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó đã trở thành vợ và mẹ của con tôi. Tôi rất muốn nói với em một điều: “Em ơi nếu khi nào cơm không lành, canh chẳng ngọt thì em hãy trở về với bố con anh. Anh vẫn luôn dang rộng đôi tay để chào đón em trở về, anh sẽ tha thứ cho em, em biết không?”

“Con ơi hãy ngủ đi con

Lòng cha tê tái nhìn con lệ tràn”

“Phải chi đứt gánh giữa đường phần anh

Anh đây gánh chịu chứ con thơ có tội tình gì”

“Từ ngày mẹ con phụ tình ra đi

Bỏ con côi cút, cha thời bơ vơ”

“Em ơi sao em nỡ hững hờ

Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ anh

Lời thề xưa ấy em thời để đâu…”

Lời ru của cha.

我出生在義安省的一個貧窮家庭,因貧窮輟學後,哥哥和姐姐陸續成家,我則是去外地工作。某天母親意外地突然叫連女朋友都沒有的我回家娶老婆,媽媽要我放心,她會介紹附近鄰里的女孩給我。隔天我就聽從媽媽意見啟程回鄉探親。

我見到他的第一面印象非常深刻,出現在我眼前的是一位美麗的女生,我看得直出神,二話不說,立馬決定與他結婚。婚後我們面臨嚴峻的經濟問題,無業的兩人生計窘迫,商討之下兩人決定一起到南部立業。到西貢一段時間後,我老婆生了一個小寶寶。不管工作有多麼繁忙和辛苦我還是很愛護他們,我知道老婆工作也很忙、很晚才回家,所以我也擔任家庭主婦的工作。

這一天是我們的結婚紀念日,我準備了一頓大餐想給老婆驚喜。整個下午我忙著準備菜飯,緊張的等待她回家,希望夫妻倆可以開心用餐過這個紀念日。然而她並沒有準時回家,都過晚間九點半了,這比他平時回家時間超過許多,我開始擔心起來,不安地猜測她也許發生了什麼事。

我出門去找她,夜晚街上下著雨,我到處找但沒看到她的影子。失望回到家中,已經凌晨一點,看著涼掉的菜飯黯然搖頭。我放下了工作到處找老婆,已經有一個禮拜,但一個消息都沒有。正神傷時,我突然想起一位老婆的朋友阿荷,之前他們常來往,我立即飛奔去找他。

阿荷聽了我的來意,一臉淡定地看著我說:「你不要再找她了,我有件事不知道該不該向你說明。」猶豫了一下,阿荷接著說:「當阿娣還沒嫁給你的時,她與一個名叫阿凱的男人很相愛。但他們的戀愛沒有好結局,阿凱的家人不同意他們的婚姻,因為兩個家庭門戶不當對。阿凱後來和別的女子結婚,這對她是很大的打擊,因此她答應與你在一起,也許是讓自己減輕傷心。阿凱知道你和阿娣來西貢生活也隨後離家出走。後來阿凱找到阿娣,兩人在同一家公司上班,下班後也都在一起」。

這時我耳旁宛若炸雷,我不敢相信鑽進耳裡的這些話,她背叛了我的感情與信任。全部都毀了、結束了﹗我蹣跚拖著碎步回家,從那天起,我充滿了自殺的念頭,這樣才不會再感到痛苦。看著孩子的背影,我心頭一陣酸,他現在沒有媽媽若再少了爸爸怎生是好,我得堅強活下去,我還要養孩子長大。我想開了!

有一天因為塞車而較晚接孩子,幼稚園只剩老師、孩子和我三人。老師好奇最近只有我來接孩子而沒看到他的媽媽便問起孩子媽的事,我也不保留地向老師說出事情由來,原先我擔憂他會介意孩子有這樣的家庭背景,但出乎我意外,他不排斥我們反而會更關心疼愛我的孩子。

一般來說,媽媽比較溫柔、體貼而且比較會照顧孩子。我身為男生而且是第一次當爸爸,照顧孩子不只辛苦也笨手笨腳,但是我對孩子的愛不輸給任何人的,好幾次孩子發燒、生病了一直哭著叫媽媽,我心疼的留下男人眼淚。幸好孩子的老師人很好,她理解我的難處所以每天幫我護送孩子回家,讓我可以放心做完手邊工作。

孩子的媽離家出走已經三年,我本來想瞞著家人但紙包不住火,所以我決定回家鄉跟父母坦白。老師來與我們父子送別聚餐,也送我們到火車站,我看到老師在哭。火車駛離,再也看不到老師的影子,我的眼淚開始不住地落下。

母親知道這件事後很傷心,她責怪自己害了我,不過我一點也不怪母親。過去事都已然是往事,我現在只想工作賺錢來照顧孩子,好好培養孩子讓孩子有好將來。想了再想,我決定暫時離開家鄉也離開家人來台灣工作賺錢。

我現在的工作很穩定,老師還跟我保持聯絡,她一直關心我讓我很感激。我的一切現在都很好但是在我的內心深處,當初讓我一見鍾情的女生我永遠也不會忘記的。我很想對她說:「老婆!我會原諒你的,若你覺得新的生活不好過,我依然伸出雙手迎接你回來。」

翻譯/彩綾

Dịch: Thái Lĩnh