Cảm xúc xa quê! 遠離家的心事

“Tết, Tết, Tết đến rồi. Tết đến trong tim của mọi người…”, vô tình nghe được liên khúc này mà tôi chợt nói một mình: “Quê hương ơi sao mà thân thương thế, không khí đón xuân đã tràn về trên khắp mọi miền của tổ quốc.” Và hơn hết là trong lòng những người con đang sinh sống và làm việc trên đất đảo Đài Loan cũng như tôi một người đã chọn Đài Loan làm nơi khởi nghiệp cho tương lai cho hạnh phúc sau này. Lại một cái tết nữa, năm nay là năm Nhâm Thìn, hai năm tôi xa gia đình sang đây du học là hai cái Tết tôi không về đoàn tụ xum họp cùng gia đình. Không biết năm nay giờ này gia đình mình chuẩn bị được tới đâu rồi, hay vẫn như thường ngày, bố thì dậy sớm chạy xe ôm kiếm từng đồng, mẹ cũng gánh rau xuống chợ bán giữa cái giá rét cắt da cắt thịt của mùa đông này. Ôi! Mới nghĩ tới đó thôi mà lệ đã tuôn dài trên gò má. Mẹ ơi! Bố ơi! Gia đình ơi! Nhìn tâm trạng của mấy đứa nhỏ khi nghe giáo viên chủ nhiệm báo ngày về tết, sao trong mắt họ long lanh tràn ngập niềm vui sướng thế! Tôi như bị cuốn theo nguồn cảm xúc đó.

Nếu như nhỏ Trinh không hỏi năm nay có về không hay cũng như năm ngoái ở lại làm thêm, nếu về thì khi nào về. Tôi chỉ cười… nhưng như đoán được tâm trạng của tôi, nó hiểu liền. Tôi bảo vẫn như mọi năm thôi, ở một mình, một cô bé mít ướt như tôi sẽ vượt qua được nhờ những việc làm thêm. Kết thúc buổi học cuối cùng tôi về phòng với tâm trạng buồn, rất buồn. Nằm ngay xuống giường nghĩ và nghĩ, tôi không than thở với ông trời sao bất công như lúc trước nữa. Với hai năm du học tại Đài Loan, tôi đã nhận thức được tất cả là do mình tạo ra. Tôi luôn biết ơn bố mẹ là người sinh ra tôi, nuôi tôi lớn lên trong đói khổ và cho tôi ăn học tới ngày hôm nay, mặc dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn nhưng bố mẹ luôn cố gắng tiết kiệm từng đồng cho hai chị em ăn học không thua bạn bè. Thằng em cũng đã học cuối cấp III, bắt đầu thi tốt nghiệp và chuẩn bị hành trang mới cho tương lai của mình. Tôi và gia đình rất vui khi nghe nó bảo sẽ thi vào trường học viện hải quân, dường như nó cũng đã tìm hiểu rất rõ vì trường sẽ nuôi ăn học cho đến lúc ra trường, như thế bố mẹ tôi cũng đỡ một phần. Còn tôi hai năm đi học xa quê hương xa gia đình nhưng tôi không bị những cám bẫy xã hội lôi kéo, trong tim tôi luôn hướng về gia đình để nỗ lực cố gắng. Quyết định ở lại làm thêm trong những ngày tết là quyết định buồn nhất của tôi, ai ai mà không muốn về đoàn tụ cùng người thân quây quần bên bếp lửa để cùng sưởi ấm cho nhau, nhưng như thế đến học kỳ hai bố mẹ lại phải chạy đôn chạy đáo lo tiền đóng học cho hai chị em. Trong khi công việc thất thường của bố mẹ chỉ đủ ăn qua ngày, đã thế gia đình trông chờ vào vài sào lúa thì lại mất mùa, khó khăn lại càng thêm khó khăn. Gia đình trông chờ vào chính sách vay vốn cho sinh viên ăn học như mọi năm thì càng trông càng mất. Tôi phải cố gắng ở lại làm thêm để ra tết bố mẹ bớt đi phần nào lo toan, 1 tháng làm thêm dịp tết bằng 3 tháng trong năm, điều đó làm tôi rất vui mừng. Gia đình điện thoại sang an ủi và động viên tôi, tôi biết ai cũng đang cố ngăn đi những dòng lệ. Nhưng gia đình ơi hạnh phúc nào mà chẳng có đắng cay, gia đình hãy luôn vui vẻ và mạnh khỏe là điều tuyệt nhất với con, đó cũng là một nguồn động viên lớn cho con thêm cố gắng hơn.

Viết theo lời kể của Mai Hoa, Yên Thành, Nghệ An

0983-370584