Cuộc hôn nhân không tình yêu 無愛情的婚姻空殼

Em có thể gọi báo Bốn Phương là bạn không? Nếu được vậy thì em rất vui khi có 1 người bạn mới đồng hành cùng em nơi xứ lạ quê người…tâm trạng của em giờ có lẽ cũng giống như nhũng cô gái khác khi rời xa quê hương để đến với vùng đất mới-vùng đất của những nàng dâu Việt! Đài Loan, cái tên nghe quen mà sao xa lạ quá! 21 tuổi, cái tuổi mà em đang bay nhảy với bạn bè cùng vui cùng đến trường để chuẩn bị hành trang cho tương lai, vậy mà chỉ trong vòng năm ngày…em từ một cô bé sinh viên đã phải khoác lên mình chiếc áo cô dâu để đi đến một nơi mà em chưa từng đặt chân đến-Đài Loan em biết gì về nơi đây? Chỉ biết Đài Loan là một Đảo được tách ra từ nướcTrung Quốc và nơi có đội ngũ diễn viên rất đẹp…vậy thôi!Còn biết gì nữa đâu vậy mà cũng gật đầu đồng ý theo chị, giống chị lấy chồng!

Sau đám cưới gần 9 tháng em đã có mặt tại Đài Loan! Xa rời mái nhà thân yêu, xa người thân, xa vùng quê nghèo ở tận cùng miền Nam tổ quốc, nơi có tên gọi Cà Mau, đối với mọi người nghe 2 tiếng “Cà Mau” sẽ cảm thấy xa lạ, nhưng đối với em, nó thân thương biết chừng nào, nơi sinh ra em, nuôi em khôn lớn, nơi để lại trong em bao vui buồn, xa quê hương, xa trường lớp, xa thầy cô, xa rời bạn bè, những giây phút vui vẻ bên gia đình còn đâu, những lúc nhõng nhẽo như một đứa trẻ bên mẹ, những lúc xoay vòng để khoe cha cái áo mới mua, những lúc đùa vui với anh trai, rồi những lúc bên chị dâu tranh nhau “điệu" và những lúc dạy cho bé yêu những bài hát, rồi những giờ kiểm tra thi căng thẳng với sự canh gác của thầy cô, những ngày cả lớp liên hoan và kể cả những ngày bạn bè gặp mặt nhau với vài ba chuyện những đêm vui chơi cũng không còn. Những ngày yêu đương đến đây cũng kết thúc.

Trên phi cơ nhìn xuống cảnh Đài Bắc vào đêm thật đẹp. Xuống phi cơ, cảm giác đầu tiên của em là cái lạnh 19 độ C của Đài Bắc, em vốn là người sợ lạnh. Hôm đó, chị cùng chồng chị ra sân bay đón em. Bước chân lên chiếc xe hơi mà em nghĩ có phải mình đang lên được một bậc rồi không? Ở thành phố, đi xe hơi, ở nhà lầu? Nhưng chính em mới biết em chỉ thích cái cảm giác được ngồi trên chiếc xe máy ở nhà, bình thường mà ấm áp tình thương yêu!

Vào nhà chồng, ngôi nhà4 lầu đầy đủ tiện nghi đó, nhưng sao tình thương em trống rỗng nơi đây? Em được mọi người quan tâm hết mực, em bắt đầu thích nghi với món ăn Đài Loan. Những người em nhìn thấy cũng được gọi là gia đình đó, nhưng cha mẹ em đâu? Anh chị em đâu? Thật đau lòng hơn khi bên người chồng không có tình yêu. Nước mắt em rơi nhưng cố quẹt ngang dòng rồi nén vào vậy, vì đó là con đường mình phải chọn vì nhiều lý do, giờ em cũng đang nén đây!

Nước mắt em lại muốn rơi rồi! Em nhớ quá, nhớ tất cả! Cuộc sống của em hằng ngày trôi qua, với gia đình thì mọi chuyện vẫn ổn, em luôn ngoan ngoãn với gia đình chồng, vẫn yêu thương mọi người như gia đình của mình và với gia đình chồng cũng vậy, cũng yêu thương em. Nhưng em lại sợ cái cảm giác khi đối mặt với chồng…em lạnh nhạt đến mức chưa từng có…có lẽ vì em quá tôn thờ cái gọi là tình yêu, nhưng tại sao em lại chọn cái hôn nhân không tình yêu như thế này? Phải chăng em đang hối hận? Không, em chỉ thấy hối tiếc vì mất quá nhiều mà cái em nhận sẽ là gì đây?

Sẽ giúp được cho ba mẹ em phần nào hay được sống cuộc sống sung sướng như bạn em đã nói? Gia đình chồng sống tốt thật đó, nhưng tinh thần em nặng trĩu. Em không thoát được cái suy nghĩ hôn nhân không tình yêu.

Có người khuyên em nên vun đắp cho tình cảm của mình với chồng và nhất là phải cho chồng và em một cơ hội để gần nhau, hiểu nhau, nhưng em làm sao gần gũi được khi em càng nhìn chồng càng không có tình cảm và thậm chí không muốn nhìn nữa, dù biết không ai tôn trọng em hơn anh ấy. Từ lúc đám cưới đến giờ chồng em không đòi hỏi ở em cái gì cả, chỉ cần em vui là đủ. Em qua đây đã 3 tuần rồi mà vợ chồng vẫn chưa gần gũi, kể cả những lần về Việt Nam vẫn không có cái đêm gọi là “động phòng”, có lẽ chuyện này khó tin quá đúng không?

Nhưng đó là thật, em biết đã là vợ chồng thì đó là chuyện sớm muộn nhưng có lẽ cái em cần là thời gian, nhưng em vẫn cố chấp nghĩ là không thể, vì em không thích 1 đặc điểm nào của chồng cả, dù mọi người vẫn khen là chồng em hiền (mà hiền là chê hay khen?) Ngoại hình nhìn cũng được, không tật nguyền và không nhậu nhẹt, trai gái, không ăn trầu, không uống rượu, anh lại có nhà riêng và là cháu cưng trong nhà…có lẽ đọc đến đây sẽ có người nghĩ trong bụng và nói còn đòi gì nữa, hãy chấp nhận những gì mình đang có, nhưng nếu chấp nhận thì em đâu ngồi từ nãy giờ để nói hết mọi suy nghĩ như thế này? Em biết mẫu người của em là phải chuẩn chạc và biết hiểu nhiều chuyện, quan trọng là bảo vệ được em! Bạn em vẫn nói, được chồng là mừng rồi…có nghĩ đến những người khác phải chịu bao nhiêu chi phí cho việc như thế này không?

Ngốc quá! Viết xong rồi em lại đắn đo không gửi sợ lại nghe nhiều người nói em ngốc nữa, nhưng em phải làm sao đây? Chia tay thì không thể vì nếu chấm dứt hôn nhân bây giờ em sẽ bị trả về Việt Nam với 2 bàn tay trắng, vậy thì em qua đây làm gì? Còn gia đình em nữa, em chỉ biết cố gắng chờ vào sự thay đổi của ngày mai và hy vọng báo Bốn Phương sẽ luôn bên em bước tiếp!

Cho em xin được giấu tên

我可以叫四方報是「朋友」嗎?要是可以的話,那麼我就太開心了!我現在的心情如其他剛嫁來台灣的女孩子們般,好空虛。台灣──一個熟悉又陌生的名字。21歲的我不久前還是個歡樂無虞的學生,天天在學校與同學們玩耍,沒想到突然在5天裡便穿上了婚紗嫁到台灣來。

台灣?我對這個地方有多了解呢?我只知道台灣是一個美麗的小島,這個地方培養出很多大明星,就這樣而已。其他的就什麼都不知了,我為何也就答應姊姊跟她一樣嫁給自己不愛的台灣人!

婚禮舉辦後9個月,我來到了台灣。我離開了親愛的家庭,離開童年記憶的快樂時光,離開「金甌」貧窮的家鄉…

從飛機上看下去,可以感受到台北夜晚的美麗。我本身很怕冷,因此下飛機後碰到台北19度的寒冷天氣,令我留下深刻印象。那天我老公和他姊姊到機場接我。坐上汽車我還懷疑自己是不是已經走到另外一個美麗世界?住在大城市裡,開汽車,住大樓?不過只有我自己才了解,我真正喜歡的是,在家鄉坐在摩拖車後的那種溫暖感覺!

走進老公家,那棟四層樓的房子設備俱全,但我心裡感到好空虛。老公家裡的每個人皆很關心我,我也慢慢的習慣台灣的菜。我周圍的人也可以說是我的家人,但我父母呢?我兄弟姐妹呢?我想像陪伴在自己不相愛的老公而感到好傷心。我擦乾眼淚,這條路是我自己選擇的,我必須忍著。

眼淚又掉了下來,我好想、好想家鄉的一切。我的生活過的很平淡,我對老公家很孝順,我把他們看為自己家人來愛護與照顧,老公家對我也很好。但我最怕的是面對老公,我對他一點感覺都沒有,我對他很冷漠…也許我太憧憬所謂的愛情,為什麼我選擇了這樣的婚姻呢?我是不是在後悔?不是,我後悔因為我已經犧牲太多了,而我可以收回的又是什麼呢?

我是在幫忙父母負擔生活,還是像我朋友所說,正過著一個美好的生活?我老公家對我真的很好,但我心裡還是很沉重。我無法走出「沒愛情的婚姻空殼」這種想法。

有人勸我要努力營造幸福的家庭,要給老公機會接近,彼此了解,但是我如何靠近自己不愛的人呢?我甚至不想看他的臉,雖然我知道沒有人比他更尊重我。從我們結婚到現在他沒跟我要求過任何東西,只要我開心就好。我來這邊已經三個禮拜,但夫妻兩個還沒一起睡過,之前他回越南的時候也沒有所謂的「洞房」,這件事情也許太難相信了是吧?

不過那是真的,我知道已經是夫妻,做那件事是遲早的事,但我需要的是時間,我到目前還固執的推辭他,我真的不喜歡老公的任何地方。我老公像人家說的是個性溫和,不殘障,不喝酒,不吃檳榔,不穿梭花叢,有自己房子…也許看到這兒,很多人會笑我還想要求更多什麼呢,要接受自己在擁有的一切,但是要是我可以接受這一切的話,我哪需要坐在這邊寫這封信呢?我喜歡成熟又有知識的男人,特別是可以保護我的人。我朋友說,嫁得出去已經很好了,別人要花很多錢在這件事情上也不見得會能像我過得這麼好。

我好傻啊,寫完了卻猶豫不敢寄出去,因為會怕更多人說我傻,我要怎麼辦?現在如果離婚的話,我便身無分文返回越南,那當初我嫁來這邊又是為了什麼?還有我的家人們該怎麼辦?我只能忍耐等待明天的改變,希望四方報會一直陪在我身邊。