Muộn màng 遺憾

Đang bắt đầu lơ mơ trong giấc ngủ trưa, tôi bị đánh thức bởi cái giọng khàn quen thuộc của người quản lý trại giam gọi tôi dậy lên toà nghe kết án. Tôi cùng ông ta đi ra cổng trại rồi được đưa lên một chiếc xe tù màu đen. Chiếc xe chuyển bánh, trên một quãng đường dài, qua những lỗ hổng trên xe tôi nhìn ra ngoài thấy cảnh người người hối hả qua lại trong cái nắng của mùa hè chói chang. Xa xa phía bầu trời, đàn chim đang bay lượn, gợi lên trong tôi những khát vọng tự do mà đã 7 tháng rồi tôi không có được. Đến tòa, trong khi đang ngồi đợi bỗng có một tiếng hô to: Tất cả đứng nghiêm! Vị thẩm phán bước ra với khuôn mặt nghiêm nghị, mới thoạt nhìn tôi đã có cảm giác rùng mình cùng biết bao điều lo lắng. Tôi chỉ biết nhắm mắt cầu nguyện. Toàn thân tôi bỗng nhiên chết lặng sau lời tuyên án của vị thẩm phán như trong cái nhìn đầu tiên đã cho tôi một linh cảm rất đúng. Cảm giác bất an, đúng như vậy. Thế là hết! Quanh tôi giờ chỉ toàn là bóng tối và màn đêm bao phủ . Tôi nấc nghẹn từng cơn, hai hàng lệ rơi. Trong sự xót xa, tôi nói với vị thẩm phán:

–          Tại sao, tại sao lại như thế! Sai lầm của tôi có đáng phải trả giá đắt đến như vậy không?

Tôi đã gào thét trong nước mắt, trong sự ân hận và oán trách cuộc đời, tôi không “phục” luật pháp của Đài Loan. Lại là chiếc xe màu đen ấy đưa tôi trở về trại giam, lúc này trời đang đổ mưa lớn, trận mưa đầu mùa như trút nước làm cho không khí trở lên dịu hơn sau cái nắng oi bức, phải chăng ông trời cũng thấu hiểu và khóc thương thay cho nước mắt của tôi hay là cuộc tôi sẽ như hạt mưa rơi rồi chẳng biết sẽ trôi về đâu. Về đến trại giam, tôi lê từng bước chân chán nản trở về phòng giam, bỗng nhiên bao nhiêu ký ức bỗng hiện về trong tôi.

Sinh ra trong làng quê nhỏ bé ở Thanh Oai – Hà Tây, gia đình tôi không giàu có thế nhưng tôi được lớn lên trong sự yêu thương và chiều chuộng của mọi người. Dường như chẳng bao giờ tôi phải làm những công việc nặng nhọc giống như những đứa trẻ cùng trang lứa, ngày ngày phải làm để phụ giúp gia đình. Vậy mà tôi chẳng chịu học hành cho tốt. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, tôi có đi làm ở một số công ty trong nội thành Hà Nội, vì lương thấp không đủ ăn ở bên ngoài và chi phí xăng xe nên tháng nào tôi cũng về nhà lấy thêm tiền của mẹ. Cứ như vậy trong hai năm, tôi đã thay đổi hết công việc này đến công việc khác mà vẫn chẳng ổn định. Rồi một hôm vào mùa đông năm 2007 thấy mọi người đua nhau đi Đài Loan, tôi cũng về nói với mẹ và gia đình cho tôi đi Đài Loan để kiếm tiền tạo dựng tương lai. Được sự đồng ý của gia đình, tháng 4 năm 2008 tôi đã chính thức đặt chân lên mảnh đất này, nơi mà người ta vẫn thường gọi là “hòn đảo phồn hoa”. Tôi được nhận công việc tại một công xưởng nhỏ, công việc cũng khá nhiều, ngày ngày đều có việc tăng ca, thu nhập cũng ổn định, thế nhưng bởi bản tính nhu nhược quen được nuông chiều tôi đã không chịu được áp lực công việc, hơn một năm tôi đã bỏ ra ngoài. Thật may, số phận vẫn mỉm cười với tôi, chỉ vài ngày tôi đã tìm được công việc tốt ở thành phố Đài Bắc. Với sự chăm chỉ nhiệt tình có trách nhiệm trong công việc cùng chút năng khiếu khi bán hàng vì cửa hàng của tôi bán các loại bánh của Ấn Độ, ngày ngày vừa làm bánh vừa biểu diễn cho mọi người xem. Chẳng bao lâu, chỉ trong vài tháng được sự tín nhiệm của ông chủ, tôi đã trở thành quản lý của cửa hàng. Tôi rất yêu thích công việc của mình, nhiều lần còn được quay lên quảng cáo trên ti vi. Đôi khi tôi thấy thật hạnh phúc với công việc của mình. Công việc đã nhàn hơn, thu nhập cao, tôi vẫn chẳng chịu tiết kiệm gửi về nhà mà chỉ lo ăn tiêu cho bản thân, thế rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Sau một lần hẹn hò cùng một số bạn bè tại một quán ăn Việt Nam, gặp nhau tụ tập rất vui, chúng tôi cùng uống, uống rất nhiều, uống cho đến khi chẳng biết mình đã làm gì. Chỉ vì trong lúc nóng giận nhất thời, con “ma men” kia đã hại tôi làm một việc không nên làm, để giờ đây tôi phải trả giá bằng việc ngày ngày chỉ ngồi trong căn phòng nhỏ 6m2 xung quanh là bốn bức tường lạnh lẽo. Mỗi ngày chỉ nhờ cái lỗ thoảng nhỏ, tôi mới có thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài, nhìn ngắm những tia nắng hiếm hoi trong ngày. Khát vọng tự do bỗng tràn về trong tôi, lúc ấy tim tôi như ngừng đập, lòng tôi như thắt lại, toàn thân như mất hết sức lực và ý trí khi nghĩ đến việc ở đây phải bất mãn, hối hận về tất cả. Thế là bao nhiêu ước mơ vô tình bị bỏ lỡ. Khóe mắt tôi cay cay, rồi từng giọt lệ bỗng lăn trên má, cuộc đời rồi sẽ đi về đâu, trong cái không gian tối tăm và chật hẹp này lấy đâu ra niềm tin và hy vọng. Tôi còn nhớ ngày tiễn tôi đi ở Nội Bài hôm ấy, mẹ đã khóc thật nhiều và căn dặn:

–          Con lên đường mạnh khỏe con nhé! Ở nhà, mẹ và mọi người luôn đặt niềm tin vào con. Ở ngoài đời làm việc gì cũng nên suy nghĩ chín chắn, đừng có bước thấp bước cao, tốt nhất là luôn dĩ hòa vi quý, mọi chuyện 9 bỏ làm 10.

Lòng tôi càng xót xa khi nhớ lại câu “Cá không ăn muối cá ươn. Con không nghe lời cha mẹ, trăm bề con hư”. Cha đã nói với tôi sau một lần gây chuyện bên ngoài. Tôi đã hứa với cha sẽ trở thành một người tốt, đã gật đầu trước lời dặn của mẹ trước lúc chia ly. Thế mà giờ đây tôi lại một lần nữa làm họ buồn và thất vọng về tôi. Biết bao giờ mới được trở về mảnh đất quê hương nơi ấy, nơi có mái ấm gia đình với tình thương cha mẹ. Giờ đây con chỉ biết nói một điều:

–          Cha mẹ ơi! Gia đình ơi! Con xin lỗi tất cả mọi người. Người yêu ơi, đời này anh đành có lỗi với em thôi! Bốn Phương ơi, các bạn ơi, giờ này tôi buồn lắm, biết làm gì cho ngày tháng trôi qua nhanh.

Đài Loan lúc này tôi đang cô đơn, chẳng có bạn bè, người thân. Hôm nay tôi viết dòng tâm sự này là muốn gửi tới các bạn lời khuyên: “Khi làm việc gì đừng nóng giận mà mất khôn như tôi, bây giờ tôi có hối hận thì cũng đã muộn rồi”. Tôi hy vọng nhận được sự chia sẻ của các bạn để cho thời gian trôi qua nhanh hơn, giúp tôi sớm đạt được hoài bão của mình. Ở đây tôi chẳng thể mua được báo Bốn Phương vì thế nếu bạn độc giả nào đọc được lời tâm sự của tôi, đồng cảm với hoàn cảnh của tôi, xin gửi thư theo địa chỉ: 新北市土城區立德路二號 (附 I308) 黎光忠.

Cảm ơn các bạn rất nhiều, những lá thư của các bạn sẽ là nguồn động lực lớn nhất của tôi để ngày tháng này sẽ trôi qua nhanh, một lần nữa xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người cùng Ban biên tập báo Bốn Phương. Chúc cho mọi điều tốt lành sẽ đến với các bạn và chúc cho cuộc sống của các bạn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và không bao giờ gặp những giây phút đáng buồn như tôi.

 

“Bước chân lầm lỡ”

Quang Trung – Thanh Oai, Hà Tây