Hãy trả lời em 謝謝你曾給我溫暖的時刻

“Không thương không nhớ không mơ mộng

Không buồn không chán lệ không rơi

Không yêu ai cả lòng băng giá

Không nhớ ai cả hồn tự do”

Giá như em không biết thương, biết nhớ và biết mơ mộng. Giá như em không gặp anh và yêu anh thì giờ đây em đã không biết buồn, biết chán và lệ em đã không rơi. Ngày gặp anh em không nghĩ là là lại có ngày phải xa anh trong xót xa như thế này. Mà em cũng không có một câu giải thích nào thỏa đáng cả. Em đã rất đau lòng anh biết không? “Sự dối trá”, ngoài câu đó ra giờ đây em chẳng còn nghĩ được gì nữa. Em đã làm sai những gì để anh phải đối xử với em như vậy chứ. Em có đáng để anh đùa giỡn vậy không?

Hằng ngày anh gọi điện cho em, anh kể chuyện choem nghe. Anhnói những câu chuyện đùa làm em cười rất vui vẻ. Anh nói: “anh nhớ em!”. Em biết là anh đùa nên em cũng rất vô tư và không nghĩ gì cả. Anh nói là em ngốc vì em không tin những gìanh nói. Anhlàm ca đêm, còn em làm ca ngày, cứ 5 giờ sáng anh tan ca anh lại gọi em dậy đi làm. Tất cả những điều đó đã trở thành thói quen hàng ngày của em, từ lúc nào không hay biết em đã không thể thiếu những cuộc gọi hỏi thăm của anh, em đã rất nhớ anh, nhớ những cuộc gọi nhắc nhở củaanh đó. Hômnào anh không gọi được anh đều nhắn tin nhắc nhở em dậy ăn uống rồi đi làm vui vẻ. Anh cũng thường hay trách em mỗi khi em quên không nhắn tin cho anh. Đến một ngày anh chợt hỏi em: “Em có thể quan tâm và dành tình cảm cho anh được không? Lúc đó em cũng chưa thực sự tin gì cả và chỉ cười, và không biết tự lúc nào em đã nói là em đồng ý. Người ta thường nói những gì đến quá nhanh thì cũng sẽ qua đi rất vội vàng. Nếu em có thể nói tất cả những gì anh đã nói với em cho anh nghe bây giờ nhỉ. Em chắc là anh chưa quên một câu nào cả. Anh đã nói với em: “e.a.c.m.s.t.s.k.b.g.t.đ.l.k.b.g.a.h.y.e”. Anh đã viết tắt như vậy nhưng em đã hiểu được ý anh. Anh nhắc em phải nhớ tất cả những gì anh đã nói. Để giờ đây thì sao? Chính anh đã xóa đi tất cả, không một lời giải thích. Em đau đớn và xót xa, tim em quặn đau như không gượng dậy được. Anh đến và đi như một cơn gió, anh đến mang cho em niềm tin và hi vọng. Anh đến cho em thấy cuộc sống ý nghĩa hơn. Anh đến em đã có thêm sức mạnh để vượt qua tất cả: nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương và bộn bề khó khăn vất vả trong công việc. Em ước thời gian cứ dừng lại ở khoảnh khắc đó mãi mãi. Em đang khóc, có lẽ nước mắt không thể kìm giữ ở trong lòng được nữa nên em đành để mặc sức nó lăn dài trên má. Nước mắt rơi vì em nhớ một người, em yêu một người thực sự. Nhưng giờ đây chỉ có một mình em mà thôi. Em muốn khóc to lên để xoa dịu vết thương lòng này. Thà người đừng đến, thà người đừng buông những câu dối trá làm chi. Em thật sự rất buồn, lòng em như xát muối. Em không ân hận khi em đã nói sẽ quan tâm và dành tình cảm cho anh.

Em sẽ nhớ mãi những kỉ niệm, những tháng ngày có anh, dù là nhỏ nhoi nhưng với em đó là tất cả. Cảm ơn anh vì đã dành cho em những phút giây ấm áp, suốt cả cuộc đời này em sẽ mãi mang theo.

“Thà đừng gặp nhau khỏi bận lòng

Khỏi thương khỏi nhớ khỏi chờ mong

Không duyên không nợ không lưu luyến

Không thức canh thâu nhớ tới người”

Tạm biệt anh!

 

Vịt con

0983-9x3x64