Người tình phụ bạc 薄倖情人

“Không vào thăm anh thì anh làm gì tôi !”

Rồi cô cúp máy . Anh dường như chết đứng, khóe mắt cay cay, sau tiếng quát của Thúy Diễm người mà anh yêu tha thiết đã chung sống với anh gần 2 năm trời, giờ đã bỏ anh đi sau khi anh bị bắt. Anh thừ người nhìn xa xăm qua song sắt của trại giam. Anh bấm số gọi chị Dung, người chị tốt nhất của anh, vừa nói chuyện với chị anh vừa liếc nhìn sau lưng xem có ai nhìn mình không rồi những giọt nước mắt của thằng đàn ông trào ra. Anh vừa kể vừa khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc… Tiền, tiền, tiền! Chỉ vì tiền mà anh phải sang đây, chỉ vì tiền mà người yêu anh rời bỏ anh.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất đầy nắng gió miền Trung, anh sang Đài Loan làm việc mong giúp đỡ gia đình bớt khó khăn. Nhưng cuộc sống đối với anh không được phẳng lặng như những người khác, anh mất hơn 8 ngàn đô sang đây chưa làm được 6 tháng thì công ty hết việc tuần làm 3 buổi vì khủng hoảng kinh tế.

Anh quen Diễm trong một cuộc nhậu, bên trong vẻ ngoài bụi bặm cá tính thích nhậu này thì Diễm là một cô gái đầy tâm sự. Diễm quê ở Sóc Trăng, không có cha mẹ nên ở với ngoại từ nhỏ, đã 3 đời chồng. Cơn sốt lấy chồng Đài đã cuốn cô sang đây và đã ly dị hơn 4 năm nay. Qua những lần trò chuyện,anh yêu Diễm lúc nào không hay biết, với mặc cảm tự ti Diễm từ chối anh mặc dù cũng rất yêu anh. Thời gian trôi đi, bằng tình cảm chân thành anh đã chinh phục được Diễm, hai người ôm lấy nhau vỡ òa trong hạnh phúc. Bỏ qua sự ngăn cản của bạn bè, anh dọn ra ngoài ở cùng Diễm mặc dù hàng tháng vẫn bị môi giới trừ tiền ăn ở ký túc xá.

Cuộc sống đầy khó khăn nhưng hai người cảm thấy rất hạnh phúc, họ cùng nhau cố gắng làm để trả nợ cho những cuộc nhậu mà họ ăn chơi hồi trước. Chuyện thật như đùa, ngoài những bữa cơm ở công ty, trong bữa cơm của họ thường là những gói mì hay những củ khoai…, lấy chỗ nọ đắp chỗ kia cuối cùng họ cũng trả hết nợ, cuộc sống cũng dần khá hơn.

Một hôm anh nấu đồ ăn để sẵn như thường lệ cho Diễm đi làm ca trung về ăn, còn anh làm ca đêm. Anh điện mãi nhưng không có người bắt máy. Đến 3 giờ khuya, được nghỉ giải lao 30 phút, nhớ cô, anh chạy về phòng nhưng Diễm vẫn chưa về, máy vẫn không liên lạc được. Anh buồn bã trở lại công ty làm mà trong lòng vừa tức vừa lo cho Diễm.

7h sáng tan ca, anh về nhà với hy vọng rằng Diễm sẽ ngủ ngon trên giường nhưng thất vọng tràn trề, căn phòng không có dấu hiệu Diễm đã về qua. Anh hoảng hốt gọi điện rồi chạy đi tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy. Lủi thủi trở về phòng với chai rượu trên tay, về đến gần phòng có tiếng xe máy đằng sau, anh quay lại đúng là Diễm quần áo ướt hết, chân không giầy, phóng xe vù qua không thèm để ý đến anh. Diễm vứt xe chạy lên phòng, anh chạy theo:

– Em có biết anh lo cho em như thế nào không? Em đi đâu về vậy?

– Tôi đi ngủ với người ta về đó, được chưa?

Chiến tranh bắt đầu xảy ra, bao nhiêu sự chăm sóc, lo lắng của anh được trả bằng những lời nói như tạt nước sôi vào mặt và cuộc nhậu thâu đêm không về nhà của Diễm. Đã sống với nhau ai cũng có lỗi lầm, anh cũng đã từng nhậu rồi ngủ quên không đi đón để Diễm phải đi bộ về, nhưng anh chưa bao giờ ngủ lại nhà người khác như Diễm, mà Diễm lại là con gái. Nhưng vì yêu cô, anh bỏ qua tất cả.

Đến hạn hai năm, công ty cho anh về nước. Nhưng qua lời khuyên của bạn bè và cũng không muốn xa cô nên anh đã quyết định trốn ra ngoài. Ra ngoài đồng nghĩa với việcanh và Diễm phải chuyển phòng trọ, vấn đề ở đây là tiền, Diễm thì chưa lĩnh lương, anh thì bị môi giới giữ hết, mà chỗ ở mới cần đặt tiền phòng 2 tháng, mỗi tháng 5 ngàn.

Bạn bè và người chị mà Diễm tôn sùng hơn cả mẹ đẻ của mình không giúp đã đành lại còn chửi không cho Diễm mượn dù chỉ 1 đồng. Anh phải chạy vạy mượn chị em và bạn bè 2 vạn để hai người chuyển phòng. Anh làm được bao nhiêu chỉ lo tiền ăn và tiền phòng chứ không gửi về nhà được đồng nào. Bất chấp sự ngăn cản của anh, Diễm quyết định bỏ làm công ty đi làm gái KTV vì cô cần tiền. Anh chán nản và thất vọng vô cùng vì mình nghèo nên không giúp gì được cho Diễm, nhưng anh đã cố gắng hết sức rồi. Anh có linh cảm sẽ mất Diễm…

Từ khi đi làm KTV, Diễm thay đổi hẳn, cô đòi chia tay với anh, bắt anh dọn đi chỗ khác. Trời ơi! Tiền cọc phòng anh nợ bạn bè còn đó chưa trả hết mà Diễm quên nhanh quá! Anh ra ở tạm nhà bạn bè. Đến ngày kỷ niệm 1 năm 8 tháng yêu nhau, anh lén về phòng đặt đó bông hồng đỏ thắm và thanh kẹo sôcôla lên gối rồi về. Đến khuya Diễm đi làm về, anh quay lại phòng Diễm vì để quên đồ, Diễm không cho anh vào, anh nói chỉ vào lấy đồ thôi. Cửa mở, bó hoa và thanh kẹo đã nằm gọn trong thùng rác từ lúc nào.

Thấy tình cảm của mình bị chà đạp, anh không biết nói gì hơn rót một cốc rượu to, ngửa cổ uống cạn rồi vào nhà vệ sinh lấy con dao chặt đứt ngón tay của mình, bình thản đi ra lấy máu vẽ hình trái tim lên nền nhà rồi viết vào đó 1 năm 8 tháng. Người đàn bà vẫn ngồi đó không thèm để ý hay băng bó cho anh, anh lủi thủi ra khỏi phòng với tâm trạng hết sức buồn rầu.

Từ khi làm có tiền, Diễm đi tìm bạn bè và người chị đã bỏ rơi cô hôm nào để nhậu nhẹt và chơi bời. Nội anh bị bệnh, anh chưa kịp lĩnh lương, đành mượn Diễm 1 trăm đô gửi về Diễm cũng không cho (nói là mượn chứ cách đó 1 tuần anh mới đưa cho Diễm cầm 5 ngàn vì cô nói cần tiền). Anh nghĩ trước kia anh đối xử với Diễm như thế, chị em bạn bè thì đối xử như thế? Vậy mà…

Ra ngoài được hơn 5 tháng thì anh bị bắt trong một lần ngã xe. Diễm nhắn cho anh:

–          Em thực sự cần anh nhưng em không biết làm sao?

Cần anh ư? Cần anh sao lại đối xử với anh như vậy. Anh đã làm gì sai? Hay anh có lỗi vì đã yêu cô quá nhiều? Hai mươi mấy tuổi đời, lần đầu tiên thấm thía cái tết trong tù là như thế nào! Trong thời gian Diễm về Việt Nam ăn tết, trong trại anh vẫn điện về nói chuyện với Diễm. Ăn tết xong qua lại Đài Loan, thay vì vào thăm và đưa đồ dùng quần áo lại cho anh như đã hứa, Diễm lao vào ăn chơi nhậu nhẹt, đi lên sàn Đài Trung chơi với mấy anh chàng mà cô mới quen.

Một tuần sau, Diễm mới vào thăm anh, tay và cổ đeo đầy vàng còn khoe với anh mua Laptop. Đồ đạc của anh cô không chịu đem vào, anh phải nhờ Thắng vào thăm cô mới chịu đưa đồ vào cho anh. Từ lần ấy đến nay đã hơn 1 tháng, Diễm cứ hứa lần này đến lần khác nhưng lại bắt anh đợi chờ trong vô vọng. May mà anh còn có chị Dung và chị Linh hàng tuần vào thăm và động viên an ủi anh.

Giờ ngồi trong trại giam, anh buồn trong vô vọng, thà Diễm đừng hứa sẽ vào thăm anh, sẽ cho anh tiền đóng tiền phạt, đừng hỏi anh cần gì để mai cô đưa vào…, đừng buông ra những lời nói lừa gạt này thì chắc anh sẽ không buồn khổ như thế này. Anh tự hỏi lòng, tại sao cô lại đối xử với anh như vậy, có phải vì cô không có cha mẹ nên như vậy, không được ăn học đến nơi đến chốn nên mới như vậy, nhưng ít ra cô cũng còn chút tình cảm của con người chứ? Bất giác anh buông 1 câu hát của ca sĩ Wu Ke Qun (吳克群): “愛我,恨我,隨便你” (yêu tôi, ghét tôi, tùy người).

Diễm bỏ rơi anh nhưng anh còn bạn bè họ hứa sẽ góp tiền cho anh nộp tiền phạt, cả chị Dung nữa. Họ hứa tất nhiên họ đã và sẽ làm chứ không như Diễm, anh sẽ không bao giờ quên họ. Thằng Vinh bạn anh cũng an ủi:

–          Đừng nghĩ nhiều nữa, nó ăn những đồng tiền đó cũng không giàu được đâu, có người còn chửi nó đồ… Chồng còn ở trong trại mà bên ngoài đi theo trai.

Anh chợt nghĩ cứ theo cuộc sống phù du như cô đang sống thì đời cô sẽ về đâu? Nhan sắc rồi sẽ tàn tạ theo năm tháng, tuổi xuân rồi sẽ đi qua theo quy luật của đất trời, cô còn lại gì cho mình nhỉ?

Giờ đây khi anh đang đau đớn sống lại những kỷ niệm của hai người thì Diễm đang vui vẻ bên người con trai khác, có lẽ phải mất một thời gian dài để anh quên được Diễm. Thời gian rồi sẽ trôi đi nhưng tình cảm và những lời hứa sẽ còn mãi. Bên ngoài trời lất phất mưa như đồng cảm cùng những giọt nước mắt của anh. Không, anh không khóc vì Diễm đã bỏ anh đâu.

 

Ngược lại, anh còn cảm ơn sự dối trá phản bội và đểu cáng của Diễm đã giúp anh tỉnh ngộ rằng, cô không phải là người để anh yêu suốt đời. Anh khóc vì thương mẹ anh ở quê nhà, về VN anh sẽ làm lại từ đầu, anh sẽ nấu cho mẹ anh những món ăn ngon nhất. Mưa càng nặng hạt, gió khẽ lạnh, anh kéo chăn trùm kín đầu lau những giọt nước mắt và mỉm cười. Ngày mai chủ nhật, chị Dung sẽ vào thăm anh.

“Có những nỗi buồn của tình yêu mà thời gian không thể xóa nhòa, nó để lại trong nụ cười những vết sẹo không bao giờ lành hẳn.”

 

H2T

Email: thaytutimv011@yahoo.com

「我不想去看你,那你想怎樣?」

說完話,她把電話掛掉。

男人佇足而立,眼眶含淚。兩年的感情,在得知他坐牢後,女子無情地遠離。他呆看著監獄鐵窗,拿起電話打給自己最好的朋友阿蓉,他邊說話邊看周圍有沒有人,然而還是忍不住流下男兒淚,哭的像新生的嬰兒一樣。

錢,錢,錢!因為錢,他才來到這個地方,也因為錢,女朋友絕決離去。

他在風和日麗的越南中部出生,但當地就業困難。為了改善生活才決定向銀行借八千美金繳仲介費,到台灣來工作,然而才工作半年就遇上金融風暴,公司宣布一個禮拜只上三天班,薪水也嚴重受到影響。

他和阿艷在一次聚餐中認識。阿艷外表堅強,心裡卻有很多心事,她生於朔莊省,從小就沒有父母陪伴,外婆一手撫養長大。她結過三次婚,隨著台灣娶外籍配偶的風氣盛行而嫁來台灣。

雖然阿艷的年紀快能夠當他母親,但就像乾柴碰上烈火,愛慕之情難以澆熄,他慢慢的愛上她。阿艷對自己身份感到自卑,所以即使她也愛他,卻不敢表現出來,一直保持距離。但隨著時間過去,他的真情征服了阿艷,兩人幸福的擁抱。儘管他的朋友們強力反對他們的戀愛,但他並不在乎,依然決定搬去外面租房子跟阿艷一起生活,每個月還得另外被仲介扣食宿費。

生活雖然貧困,但他們倆過得很幸福,兩人一起努力賺錢還債,除了吃公司的餐點外,他們幾乎都吃泡麵或地瓜裹腹。最後辛苦的節省有了回報,他們終於還清債務,日子漸漸改善。

某一天,他一同往常下廚準備飯菜,以便阿艷中午下班回來吃,自己則準備上晚班。上班時,他打電話給阿艷,但電話一直沒人接。直到凌晨3點,按捺不住的他趁30分鐘的休息時間跑回家查看,她還是沒回家,手機也沒接,他失望的回公司,既生氣又擔心。

早上7點下班後,他急忙跑回家,希望阿艷已安穩的睡在床上。但開門後又是一次失望,阿艷仍沒有回來。他擔憂的又拿起電話撥打,並跑去許多地方尋找她,但還是找不到人影。他步履蹣跚的走回家,手上拿著一瓶酒,當他準備踏進門時,突然聽到一陣摩托車聲,他轉頭一看,是阿艷!她全身淋濕,腳沒穿鞋,車子一丟,對他視若無睹,急跑上樓。他立馬跟在後面追上去。

「妳知道我有多擔心妳嗎?妳去哪兒?」

「我去跟男人睡覺,怎樣?」

他對她長久以來的關懷與照顧,換來的是阿艷無情的言語,以及隨便在外面過夜、陪酒的行為。情侶難免會有爭吵,他也曾喝醉而忘記去接她,讓她必須一個人走回家,不過他從沒像阿艷那樣在別人家過夜。但為了愛,他願意原諒她。

兩年工作契約到期,公司要把他送回越南,但在朋友們的建議之下,他決定逃跑。他若逃跑就表示他跟阿艷必須搬家,但搬家要錢,租新房也要先繳一萬元押金,阿艷時常拿不到薪水,他被仲介公司扣留的保證金也拿不回來。

阿艷的親朋好友一毛錢也不借她,還反過來罵她,他只好向自己朋友借了兩萬元。他平常工作賺的錢也僅夠吃住,沒有錢寄回家。為了錢,阿艷不顧他的反對,決定去KTV當小姐。他又懊惱又失望,因為自己太窮了,幫不上阿艷。這時候,他隱隱約約感覺到會失去阿艷。

阿艷自從到KTV工作後就360度大轉變,她吵著要跟他分手,叫他搬到別的地方去。天啊!明明租房的押金是他向朋友借的,阿艷也忘得太快了吧!不過他逆來順受,暫時搬去朋友家住。他們交往滿1年8個月的當天,他偷偷跑回家,把一束玫瑰花和一盒巧克力放在枕頭上然後離去。粗心的他離開後才發現忘了東西,半夜想回去拿,但阿艷不讓他進房子,他跟阿艷說他只是要進去拿東西而已。然而進門後,他不敢相信眼前的景象──他送的花和巧克力被丟在垃圾桶裡。

看到自己一片真心被踐踏,他痛得說不出話來,於是倒出一杯酒喝完,走進洗手間拿出一把刀,然後用力砍下自己一根手指頭,默默的用手指的血在地板上畫出一顆心,心裡面寫著「1年8個月」。那女人卻毫不在乎他的行為,也不幫他包紮,冷冷的看著他離開。

阿艷有錢之後,她的親朋好友們又跑來跟她一起吃喝玩樂。他在越南的爺爺生病,因為還沒領到薪水,他只好向阿艷借100美金。說是向她借,其實上個禮拜阿艷才跟他拿五千元台幣,但阿艷不答應借他這筆錢。他心想,他以前對阿艷這麼好,而她親朋好友對她這麼差,沒想到阿艷的心地竟是如此。

逃跑五個月後,他被抓了,阿艷傳簡訊告訴他:

「我真的很需要你,可是我不知道該怎麼辦!」

需要我?如果需要我那為什麼要這樣對我?我做錯了什麼?

愛她太深難道是他的錯?二十幾歲的他,第一次嚐到監獄裡過年的感覺。

阿艷回國過年時,他還打電話回去跟她聊天。過完年,阿艷回台灣不但沒來看他,也沒有像電話裡說的帶衣服給他,反而縱情玩樂,去夜店跟剛認識的男人喝酒。

過了一個禮拜,阿艷來看他,她身上帶著很多金飾,還說她剛買了一台筆電,但他需要的東西,阿艷卻不幫他帶進來,他只好拜託自己朋友。之後過了一個月,阿艷說要再來看他的承諾一直沒實現,幸好還有好心的阿榮和阿玲姐每個星期來看他。

他坐在牢裡,感到前所未有的失望,與其這樣,那就別說會來看他,還說會幫他繳罰金,還問他需要什麼東西,要是阿艷別說這些謊話,他可能就不會這麼悲傷吧。他問自己,她為何這樣對待他?難道是因為沒有父母管教而讓她變成這樣?但就算如此,她應該還會有一些人性吧?想到這裡,他淡淡地唱出吳克群的歌:「愛我,恨我,隨便你…」

阿艷拋棄他,但他的好朋友答應幫他繳罰金,不會像阿艷那樣無情無義。

阿榮安慰他:「別想那麼多,她把你的錢拿走也不會好過,別人會罵她,老公坐牢而自己跟別的男人私奔。」

他想著,她這種漂流的生活,最後會漂到哪?姿色會老去,青春會消逝,她會剩下什麼?

一天一天過去,他無法忘懷對她的感情和承諾。外頭下起雨,像是老天爺體會到他的痛而掉淚,他也不知不覺地哭泣,不過他不是因為阿艷拋棄他而傷心,他是想念故鄉的母親,忍不住淚決堤。他發誓回越南後,要會為母親準備最好吃的東西,也會好好照顧她。

他反而要感謝阿艷的背叛與離去,讓他體悟她的確不值得讓他一輩子去愛。他現在只想念母親,那個疼愛他的母親,回越南後他一定會煮很多食物給母親吃。外面雨越下越大,風不知從何方吹進來,他蓋起棉被,擦乾眼淚,淡淡的微笑,明天,蓉姐會再來看他。