Góc nhỏ cuộc đời 幸福掌握在手心

Vượt trùng dương tôi theo chồng về xứ lạ, bỏ lại sau lưng bao mơ ước của thời con gái mới lớn, tất cả tương lai và tình yêu đầu đời của thuở mộng mơ…

Khi bước chân sang đất Đài Loan xa lạ, lòng tôi chợt trào dâng bao cảm xúc cứ nghẹn đắng trong cổ họng. Trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ là mình lại có ngày kết hôn đến nơi xa lạ như thế này. Tôi biết rằng ngôn ngữ, văn hóa bất đồng sẽ thật khó sống, nhưng biết sao được khi số phận đã an bài. Tôi kết hôn với người chồng chỉ qua quen biết hai ngày do ý kiến của cha mẹ. Nhưng cũng may mắn thay anh Hưng (chồng tôi) không hơn tôi quá nhiều tuổi và cũng không hề bị tật nguyền (tôi từng lo sợ điều này vì rất nhiềucô gái Việt trước đó đã không may lấy phải chồng tàn tật).

Cha mẹ chồng tôi vẫn còn và gia đình còn có chị giúp việc người Việt nên tôi cũng đỡ lo sợ hơn. Khi mới sang tôi không biết tiếng nhiều nên nghe không hiểu, nhưng anh Hưng đã dẫn dắt tôi từng bước. Anh vừa là chồng vừa là người thầy dạy cho tôi học chữ, cách đối nhân xử thế…Hơn nữa tôi cũng không phải mang gánh nặng về kinh tế vì gia đình nhà chồng cũng thuộc diện khá giả.

Tôi lại có thêm một may mắn nữa đó là má chồng rất thương và thông cảm cho tôi. Vì má không biết nói nhiều tiếng phổ thông nên tôi phải học tiếng Phúc Kiến để nói chuyện được với má. Mỗi sáng tôi thường thức dậy sớm cùng phụ má nấu cơm cho anh Hưng ăn đi làm. Lúc đầu tôi hoàn toàn nghe không hiểu má nói gì, chỉ đoán má muốn lấy gì rồi lấy đại mà thôi. Ngày qua ngày tôi cùng má đi tập thể dục, đi chợ…Suốt ngày tôi và má quấn quýt bên nhau, và tôi chợt nhận ra rằng mình rất thương má, tình thương xuất phát từ trái tim chân thành của mình.

Dẫu biết rằng do gia đình thiếu nợ nên tôi mới lấy Hưng nhưng trong thâm tâm tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ gạt gẫm hay trộm tiền của gia đình chồng cho ba mẹ ở ViệtNam. Tôi chỉ có một mong ước, đó là được dùng chính sức lao động của mình để kiếm thêm tiền phụ cấp cho ba mẹ ruột mà thôi. Thế nhưng gia đình nhà chồng ở thôn quê, ngoài cắt rau ra cũng không có việc gì để làm. Tôi xin phép chồng cho tôi đi tìm việc nhưng anh ấy không cho, tôi đành ngậm ngùi ở nhà với bao nỗi canh cánh được báo đáp ơn sinh thành và nuôi dưỡng của ba má.

Trôi qua một thời gian dài suy nghĩ, tôi bèn đem nỗi lòng mình tâm sự với chồng, may sao được anh hiểu và anh đã cho tôi ít tiền gửi về cho ba mẹ. Tôi thấy mình thật may mắn lấy được người chồng tốt, có trách nhiệm và yêu thương vợ con. Duy chỉ có một điều là anh hễ uống rượu là lại rất nóng tính. Ở nhà giữ con suốt năm năm, lần đầu tiên tôi làm ra tiền đó là tham gia cuộc thi kể chuyện và đạt giải thưởng. Một khoản tiền tuy nhỏ nhưng mang lại cho tôi một niềm vui lớn, ít nhất tôi cũng cảm nhận được rằng mình còn là con người có công dụng. Bình thường tôi hay mặc cảm là mình vô dụng, không biết làm gì, suốt ngày chỉ xòe tay ra xin tiền chồng thật chẳng sung sướng gì cho cam. Nhiều khi tôi nghĩ nhiều mà đâm ra sinh bệnh.

Sau một thời gian anh Hưng đã mua được nhà riêng cho hai vợ chồng. Dần dần tôi cũng học cách kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình. Tôi mở một tiệm bán mĩ phẩm, mát xa mặt và trang điểm cô dâu tại nhà. Nhờ sự quyết tâm của mình mà giờ đây tôi đã vững tay nghề, quen biết được nhiều bạn bè, cuộc sống không còn tẻ nhạt như trước nữa. Trong số đó có nữ tu Vu Quân Ngọc và các đoàn thể hội phụ nữ đã luôn giúp đỡ động viên tôi. Nhờ đó mà tôi ngày càng tự tin về bản thân, công việc và hai vợ chồng ngày càng gắn bó khăng khít, gia đình hạnh phúc.

Đôi lúc tôi lại lật lại trang kí ức, nhớ lại những tháng ngày trôi qua như một giấc mơ…

Từ lúc tôi nghe tin ba má quyết định gả tôi qua Đài Loan tôi đã giận dỗi ba má đến nhường nào, vì hai vợ chồng không có chút tình cảm gì nên tôi khóc hoài. Rồi lại gật đầu đồng ý đi theo người xa lạ khi nghĩ đến công sinh thành và nuôi dưỡng của ba mẹ, nghĩ đến những tháng ngày ba mẹ phải cơ cực để nuôi các con ăn học, trưởng thành. Ngay từ đầu tôi đã nghĩ: chỉ cần mình đối xử tốt với người khác thì người ta cũng sẽ không phụ công mình, biết rằng tim mình vẫn nhói đau vì phải hi sinh mối tình đầu đầy mộng mơ và ước mơ trở thành cô giáo tương lai.

Khi đặt chân lên đất nước Đài Loan đã có lúc tôi từng đau khổ muốn quyên sinh vì mỗi khi bị người khác dè bỉu rằng “tụi Việt Nam chúng mày sang đây chỉ vì tiền”. Nhưng có ai hiểu và thông cảm cho chúng tôi khi mà chúng tôi không chỉ sống cho riêng bản thân mình, bao ước mơ và hoài bão đầu đời đã vội tan biến khi bước sang ngưỡng cửa nhà người. Chúng tôi phải rũ bỏ hạnh phúc riêng tư vì đại gia đình, như vậy chúng tôi đáng thương hay đáng khinh? Ai cũng vậy cũng muốn sống cho riêng mình nhưng đôi khi sống vì khác mới là niềm hạnh phúc vô bờ mà không phải người con gái nào cũng làm được. Sống ở trên cõi đời này ai cũng vì tiền nhưng bằng nhiều cách khác nhau. Chính vì thế tôi rất mang ơn tu nữ Vu Quân Ngọc đã dìu dắt tôi và mang lại cho chịem vùng PhúLýchúng tôi sự ấm áp giống như tình cảm của một người mẹ.

Thay mặt tất cả chị em tôi chân thành cảm ơn và nhắn gửi đến Người rằng “chúng tôi yêu Người lắm”. Người giống như người mẹ đã sinh ra chúng tôi lần thứ hai để chúng tôi có thêm nghị lực và lòng tin vững vàng hơn với mái ấm gia đình và xã hội nơi đất bạn. Cảm ơn tất cả các bạn bè đã dành cho tôi sự thương yêu. Cảm ơn Bích Tuyền là một cô em gái, một người bạn mà tôi xem như em ruột vì đã lo lắng, chăm sóc cho tôi mỗi khi không được khỏe. Cảm ơn Oanh, chị Mạnh đã thường động viên và an ủi. Đến ngày hôm nay tôi đã thực sự tìm được ở quê hương chồng đó là sự ấm áp, hạnh phúc, và tôi mong rằng tương lai mình càng tốt hơn, và nỗ lực hơn về mọi mặt. Tôi cũng hi vọng sẽ đóng góp chút sức lực và sự cố gắng của mình để đem lại cho gia đình, cho xã hội nhiều niềm tin hạnh phúc hơn. Cảm ơn Báo Bốn Phương đã cho tôi cơ hội để được giãi bày tâm sự mà suốt thời gian qua tôi không biết sẻ chia cùng ai. Và tôi muốn nhắn gửi đến tất cả các chị em, hãy cố gắng nỗ lực sống bằng tất cả năng lực của mình và chúc cho các bạn luôn hạnh phúc. Mong tình cảm của tôi và các bạn luôn tươi đẹp.

飄洋過海嫁到遠方,背後留下青春時代與初戀…

剛跨入台灣這塊土地時,我的心一直湧出一種傷心痛苦的感覺。以前我從不認為自己會嫁到這麼遠的地方來。我自己知道語言,文化差別會使人很難相處的,不過老天爺已經這樣安排,我能怎麼辦?在父母的要求之下,我嫁給一個剛認識的男人。不過幸好我的老公 – 阿興沒有比我大很多,他也不是殘廢人(我之前很擔心這個問題,因為以前嫁來台灣的女孩子們很多不幸嫁給殘廢人)。

我公婆還活著,家裡還請一位越南幫傭,因此我也不會如之前那麼害怕。剛來台灣時,我的中文不是很好,阿興一步一步的帶著我。他是老公,又是我的中文老師,又叫我如何對人處事,而且我公婆家的經濟狀況算小康,因此我不用承擔經濟壓力。

我更幸運的是我的婆婆很疼愛我。我婆婆不會講國語,因此我要學台語才能跟她溝通。每天早上我都早起與她做早餐給阿興吃,剛開始我完全聽不懂她講些什麼,僅大概猜猜她的意思去做。一天過一天,我與她去運動,去市場,等,我們天天黏著在一起,我慢慢的發現我很疼愛我婆婆,這種愛是從我心底出發的。

我即使知道因為自己家裡欠債才願意嫁給阿興,但是我保證我從沒想過會欺騙或會偷公婆家的錢給娘家。我只有一個願望,那就是用自己的勞力賺錢負擔娘家經濟。問題是我公婆家住在鄉下,除了剪青菜以外沒有什麼可以做。我向老公說我要上班,但他不允許,我只好留在家裡,心裡耿耿於懷父母的生育與養育之恩。

經過一段長時間沉思,我提起勇氣把心事與老公分享,幸好他體會到我對父母的心意,然而他給我一些錢寄給我父母。我覺得自己好幸運能嫁給這麼好,這麼有責任且疼愛妻子的老公。他唯一的壞處是一喝了酒就壞脾氣。

連續五年在家裡帶孩子,我第一次能賺到屬於自己的錢,我參加一個講故事的比賽,並獲獎。這些獎金雖然很少,不過它帶給我一種無限的力量,至少它能讓我知道我還是個有用的人。我平常都自以為自己是無用的人,一天到晚只會伸手跟老公要錢,一點意義都沒有。有時候想太多使我生了病。

過一段時間後阿興買了一棟房子,夫妻倆搬出來住。我也開始慢慢的用自己的勞力賺錢。我在家裡開一間化妝品店,幫忙人家按摩臉,新娘化妝。在自己的決心之下,現在我的手藝很穩,同時也認識了很多人,生活沒有以前那麼無聊,其中我要特別感謝吳郡玉修女和婦女協會一直在我身邊幫助與鼓勵我。

 我偶爾回想過去的經歷,一切如一場夢

我從聽到爸媽決定把我指嫁給台灣人,我感到很失望。因為我們之間完全沒有什麼感情,因此我哭個不停。不過想起父母對我們的生育與養育之恩,我還是點頭答應。我當初想,只要我對他們好,他們一定不會薄待我。我走了,背後留下自己的初戀和當老師的夢想。

當我剛跨入到台灣這塊土地時,每聽到人家嗤陋:「妳們越南人來這裡都是為了錢」我真的想要捐身。有誰能了解,有誰能體會我們的想法?我們生活著不只是為了自己,我們要犧牲自己的初戀,犧牲自己的青春與夢想,一切是為了報答父母之恩。那麼各位覺得我們可憐還是可鄙?有哪個不想為自己而活?但有時後為了別人而活才是一種不是每個女人能做到的無限幸福。這個世界上誰誰活著都要賺錢,不過用什麼方式賺錢是我們要思考的問題。我很感謝吳郡玉修女,她如母親般引導我們,帶給我們福里姐妹們的溫暖與快樂。

代表所有姐妹們,我要跟您說「我們很愛您」,您是我們的第二個母親,您給我們毅力與信心,讓我們在這個陌生的土地上能穩固的建造家庭與社會。感謝朋友們給我的愛護,感謝碧泉妹妹 – 一個一直關心著我,照顧我的好妹妹,感謝阿鶯,阿孟姐常安慰我。至今我的確找到公婆家的溫暖、幸福,我希望我的未來會更好,我一定會更加努力的。我希望未來有機會能為家庭與社會付出點心力。感謝四方報給我機會分享過去不能分享的心事。四方朋友們,你們一定要努力、加油,祝妳們永遠幸福,希望我們的感情越來越好。

 

Bài: Độc giả BBP

Dịch: Nguyệt Cát

文/四方報讀者

翻譯/月吉