Em-Tôi và Biển Lặng 她-我與寧靜海

Xin chào anh chịem trong Banbiên tập, chào bạn đọc xa gần của báo Bốn Phương!

Mình là Phạm Thị Lan, người đã viết bài “Biển Lặng” được đăng trên số báo 068, phát hành vào tháng 5-2012. Qua báo Bốn Phương, mình xin được thay mặt nhân vật chính trong câu chuyện gửi lời cảm ơn đến tập thể anh chịem trong Banbiên tập, bạn đọc xa gần nói chung và người Nghệ An nói riêng. Cảm ơn sự quan tâm, động viên và thăm hỏi của mọi người dành cho người phụ nữ phải chịu nhiều bất hạnh này…

Có thể nói, mình là người may mắn khi có cơ hội được quen và trò chuyện cùng em, một điển hình về người phụ nữ bất hạnh nhưng đầy nghị lực, đó là nhân vật chính trong bài viết…Mình sẽ chỉ biết về em là một người kém may mắn trong cuộc sống và bất hạnh trong hôn nhân, nếu em chỉ dừng lại câu chuyện kể về mình giấu kín việc của cô con gái, và tất nhiên sẽ không có “Biển lặng”…Nhưng nỗi đau mà em đã giữ hơn 3 năm dần dần được tiết lộ khi em tâm sự cùng mình… Cũng như tất cả các bạn, mình đã không tránh khỏi bàng hoàng khi nghe em kể về mọi chuyện xảy ra xung quanh cháu bé, con tim mình thắt lại, những giọt nước mắt thương xót cứ lăn dài trên má…  Mình đã phải khóc nhiều lần khi nghe em nhắc lại những tháng ngày em gánh chịu bao nỗi đau liên tiếp, bất hạnh này chưa qua thì nỗi đau khác lại ập tới, việc riêng việc chung cứ dồn dập kéo đến khiến em phải lựa chọn con đường cuối cùng em phải lựa chọn con đường cuối cùng la bỏ trốn… Mình chợt nhận thấy cuộc đời em giống hệt 1 cuốn tiểu thuyết với từng chương, từng hồi khác nhau, nhưng lại vô cùng hấp dẫn, lôi cuốn… Mình đã động viên em hãy viết thành một cuốn tự truyện về cuộc đời, về những gì em đã từng trải qua và gánh chịu, nhưng em đã từ chối với lý do “không biết viết”. Mình đã nảy ra ý định và mạnh dạn xin phép em được viết ra câu chuyện này… Thật bất ngờ, em đồng ý ngay chỉ với một điều kiện “không được tiết lộ tên thật của em”. Mình đã rất cảm động vì được em tin cậy và đã hứa giữ kín giùm em… Vậy là “Biển lặng” ra đời và nó được hoàn thành sau… 1 năm tính từ ngày em điện cho mình…Nhưng mình chưa kịp gọi điện báo tên bài viết sẽ được đăng thì mất liên lạc với em… Sau 8 tháng chờ đợi, cuối cùng “Biển lặng” cũng được ra mắt bạn đọc, nhưng 20 ngày đã trôi qua từ khi bài viết được xuất bản, mình vẫn chưa nhận được chút tin tức nào của em…

Tuy chưa liên lạc được với nhân vật chính của câu chuyện, nhưng mình thật ấm lòng khi thấy cộng đồng người Việt đang sinh sống, học tập và làm việc trên toàn lãnh thổ Đài Loan, đều dành sự quan tâm của mình cho người phụ nữ không may mắn và cháu bé gặp bất hạnh trong bài viết. Mặc dù có rất nhiều ý kiến khác nhau xung quanh sự thật câu chuyện, nhưng mọi sự hoài nghi của bạn đọc mình đều hiểu vì chính mình cũng đã đưa ra những câu hỏi, thắc mắc tương tự về những điều mình cảm thấy là vô lý… Mình nhận được từ em bao giờ cũng là câu trả lời: “Nếu em lý giải được “Tại sao?” thì đâu có một kết cục đáng buồn như ngày hôm nay…”

 

Ban biên tập và các bạn thân mến!

Mục đích của mình khi cho ra đời “Biển lặng” không phải để thêu dệt lên một cuốn tiểu thuyết tình cảm, cũng không phải để xoáy sâu vào nỗi đau của người khác, hay kêu gọi sự thương hại của mọi người… Mình muốn “Biển lặng” sẽ là một bài học dành cho những người đã, đang và sẽ làm cha mẹ. Mình cũng muốn đề cao chữ “Tình” giữa con người với con người (bao gồm cả tình cảm vợ chồng, tình cảm giữa cha mẹ và con cái, tình bạn, tình đồng hương và cả tình của những người xa xứ…) Và đặc biệt, mình muốn đưa ra tấm gương về một người phụ nữ luôn gặp bất hạnh trong cuộc sống nhưng đầy nghị lực, dũng cảm đương đầu với những khó khăn hoạn nạn, một mình nơi đất khách với những nỗi đau chồng chất vẫn vượt qua và đứng thẳng làm người. Em chính là hình tượng của người phụ nữ ViệtNamchúng ta nói chung và của người miền Trung nói riêng… Bài viết cũng chỉ nói lên một phần nào nỗi khổ và những gì em phải trải qua, nhưng mình rất khâm phục nghị lực và bảnh lĩnh của em, người đã cho mình hiểu được nhiều hơn về giá trị của cuộc sống. Mình muốn nói lời cảm ơn em! Cảm ơn người con của biển, người phụ nữ của xứ Nghệ kiên cường…

Lời cuối của bài viết, mình cũng muốn nói lời xin lỗi với các bạn, những người đã gọi điện và nhắn tin tới hỏi thăm, vì điều kiện công việc nên mình không thể nghe được điện thoại hoặc chưa nhắn tin trả lời kịp thời nên đã gây ra 1 vài sự hiểu lầm đáng tiếc. Thành thực xin lỗi các bạn!

Một lần nữa, mình xin được thay mặt em, nhân vật chính của câu chuyện gửi lời cảm ơn đến cộng đồng người Việt đang sinh sống, học tập và làm việc tại Đài Loan. Cảm ơn mọi người đã có những nhận xét và ý nghĩa tốt đẹp về mình cùng “Biển lặng”. Cảm ơn sự quan tâm mà mọi người đã dành cho mẹ con em, những người đã làm nên một “Biển lặng” cho mình…

Cảm ơn Ban biên tập báo Bốn Phương!

Cảm ơn bạn đọc gần xa!

 

Đài Bắc20/5/2012

Phạm Thị Lan, Quảng Ninh