Muôn mặt đời thường 生活的各個方面

 

Đêm vùng quê yên tĩnh lạ thường. Chắc cũng đã khuya lắm rồi, tôi ngồi trầm ngâm mắt dõi qua khung cửa ngoài kia, bầu trời đầy sao, cái giá rét ngọt ngào của mùa xuân làm cho lòng người như dịu hẳn xuống. Ở ngoài kia, nơi xa xa thấp thoáng những tòa nhà tráng lệ của công xưởng, nhà máy cũng có biết bao người bạn đang làm và đang ngồi suy nghĩ như tôi , biết bao người đang đắn đo suy nghĩ tính toán trước những ngã rẽ của cuộc đời…

“A lô! Chào chị, em là người Hà tĩnh…”, qua vài câu xã giao thông thường, em kể cho tôi nghe những điều mắt thấy tai nghe với một giọng chua xót, em hỏi tôi:

–       Tại sao vậy chị? Tại sao những người phụ nữ sang đây họ thay đổi nhanh thế, chẳng lẽ họ không nhớ đến những người thân đang ngày đêm thương nhớ mong ngày đoàn tụ hay sao?” – Em lên án phụ nữ.

Tôi cố thanh minh cho phái đẹp của mình với một phản ứng yếu ớt…

– Không phải là tất cả đâu em, em đừng nghĩ vậy, vẫn còn rất nhiều những người phụ nữ họ vẫn giữ được phẩm chất và danh dự của mình đấy chứ!

 

Hai lần bị phản bội

 

“A lô! Chào bạn, mình là người Bắc Giang”. Anh bạn đã tâm sự với tôi về cuộc đời của mình, một người vợ phụ bạc. Trong những ngày tháng sang đây cố làm để kiếm tiền cho vợ con đỡ vất vả thì vợ anh đã không chịu được những giây phút cô đơn nơi phòng vắng và chuyện gì đến cũng đã đến, chị ta đã dẫn cả người tình về nhà ngủ. Mẹ chồng khuyên ngăn chị không những không nghe mà còn đánh lại bà đến thâm tím cả người. Anh kể trong nỗi uất ức, giọng nghẹn lại. Anh biết tình cảm vợ chồng như vậy nên chỉ chờ đến ngày ra tòa để cắt đứt tình nghĩa vợ chồng này. Trong quãng thời gian anh tuyệt vọng đã có một người con gái thông cảm với hoàn cảnh của anh, nguyện cùng anh chia sẻ những đau buồn và cùng anh đi hết quãng đường còn lại. Nhưng khi anh quay lại Đài Loan sau khi về ViệtNamgiải quyết việc của gia đình thì cũng là lúc anh phát hiện ra người con gái mình hết lòng thương yêu không chỉ yêu mình anh mà còn yêu một người khác nữa. Người tình của cô ta là người Đài Loan đã cho cô rất nhiều tiền. Anh đau khổ lắm nhưng nén giận nói với người yêu rằng:

–       Sao em nỡ lừa dối anh

Các bạn có biết cô gái kia trả lời thế nào không?

–       Tôi đến với anh vì tôi cần tình cảm và tôi đến với người kia vì tôi cần tiền.

Giọng anh nghẹn lại, tôi nghe như anh đang cố nuốt những nỗi đau đang nhức nhối và rồi anh bật tiếng khóc… Tiếng khóc của người đàn ông qua điện thoại vang vọng trong đêm khuya làm tôi thấy tê tái. Tôi cố an ủi anh, nhưng tôi hiểu vết thương kia không dễ gì lành được. Một người mẹ già và hai đứa con thơ đang ngày đêm chờ anh trong căn nhà nhỏ nơi vùng quê nghèo. Tôi hy vọng rồi đây anh sẽ tìm được một người xứng đáng để cùng anh san bớt gánh nặng, cùng anh xây dựng một tương lai tốt đẹp, hạnh phúc sẽ đến với những người có tấm lòng bao dung rộng lượng.

Khuya lắm rồi! Chuông đồng hồ điểm 12 tiếng. Tôi và anh chào tạm biệt nhau, không quên hẹn có ngày gặp lại.

 

Tại sao em lại vô tư đến vậy?

 

Đêm nay, lại một đêm mưa phùn gió Bấc, mưa giăng kín phủ một màu trắng đục trong khoảng không gian im ắng của vùng quê. Tôi ngồi đây. Bài viết dang dở đang để trước mặt, biết viết gì tiếp nhỉ. Bỗng chuông điện thoại lại reo vang!

–       Chào chị! Em là người đồng hương của chị đây.

Nghe giọng em, tôi nhận ra ngay là người cùng quê nên tôi vui lắm, đã nói chuyện rất thân mật và em đã kể cho tôi nghe câu chuyện của em.

Em sang đây được 4 năm, lương tháng từ 30 đến 40 nghìn Đài tệ nhưng chỉ mới gửi về nhà được 2000 đô. Số nợ ngân hàng vẫn còn đó. Điện thoại, em dùng 2 thuê bao, 1 tháng hết 6-7 ngàn Đài. Em đã chia tay với 5 cô bạn gái. Em kể cho tôi tất cả với giọng thật hồn nhiên pha lẫn chút tự hào. Tôi cố kiềm tiếng thở dài mà nghe sao lòng mình chùng xuống.

Quê tôi, khúc ruột miền Trung nắng lửa, gió Lào và cát trắng nên nghèo lắm, với số tiền 6-7 ngàn đô là 1 gia tài kếch sù có thể bán cả nhà, cả đất mà vẫn chưa đủ. Tại sao em lại vô tư đến vậy? Tôi ngắt lời em và nhẹ nhàng khuyên bảo, không biết em có để ý đến những lời khuyên của tôi không nhưng em cũng cảm ơn rối rít và vội vã chào tạm biệt…

 

Vươn tới tương lai

 

Một đêm nữa như bao đêm khác trôi qua, tôi đang cầm bài viết dở ra đọc lại thì điện thoại lại reo vang.

–       Alô! Em chào chị ạ. Em là đồng hương của chị đây, chị rảnh thì nói chuyện với em nhé!

Lời mở đầu của em hơi lạ so với những người khác nên tôi cảm thấy vui vui, và rồi em cũng tâm sự với tôi câu chuyện cuộc đời mình.

Sau khi tốt nghiệp cấp 3 em thi lên đại học nhưng thiếu nửa điểm, em buồn lắm. Cũng vì hoàn cảnh của gia đình khó khăn nên phải khăn gói sang Đài Loan, hành trang em mang theo là một va ly sách để có thời gian sẽ ôn lại kiến thức chờ đến ngày hết hợp đồng về thi tiếp. Em tâm sự với tôi về ước mơ trở thành một chủ doanh nghiệp và cổng trường Đại học quản lý kinh tế với một giọng nói đầy niềm tin và lạc quan. Tôi hỏi em:

–       Sao hôm nay chủ nhật em không đi chơi đâu?

–       Em không có bạn gái và em cũng chưa muốn có bạn gái vào lúc này. Thời gian rảnh em thường học thêm và ôn lại kiến thức. Hôm nay em đọc bài thơ của chị trên báo, em thấy chị viết hay quá. Quê hương mình đẹp thật chị nhỉ, nên em muốn gọi điện cho chị để tâm sự.

Tôi nghe lòng mình lâng lâng lạ thường. Em đã làm tôi nhớ lại ước mơ hoài bão của mình từ thưở còn học sinh, nhưng tôi không được như em, ước mơ đó đã khép lại từ khi tôi tròn 15 tuổi với gánh nặng gia đình đã đè lên đôi vai bé nhỏ của tôi. Và rồi cái ước mơ được cầm bút để viết lên những gì tôi thấy, tôi nghe được ca ngợi quê hương và con người đã đến với tôi dù có muộn màng nhưng tôi cũng cảm thấy thực sự vui mừng. Hôm nay khi gặp được em, tôi như gặp được một người bạn tri kỷ. Cảm ơn em đã xoa dịu được một chút buồn phiền trong lòng tôi trong những ngày qua.

Đúng rồi! Cuộc sống đa dạng lắm, sau muôn mặt đời thường vẫn còn đó những mảnh đời đau thương, vẫn còn đó những tâm hồn tật nguyền, vẫn còn những ý nghĩ nông cạn. Nhưng vẫn còn rất nhiều những tâm hồn trong sáng biết sống cho mình và cho mọi người, biết cống hiến cho quê hương cho xã hội.

Tôi thật sự vui mừng vì tối nay đã gặp được em, một người bạn – một người đồng hương. Thật xứng đáng là người con của khúc ruột miền Trung.

 

Qua đây tôi muốn gửi đến tất cả các bạn đang sống và làm việc ở đây, chúng ta hãy sống và làm việc thật tốt. Nếu có thể chúng ta nên để cái phần thiện lớn dần lên trong mỗi lương tâm con người.

Chúc các bạn mãi mãi xứng đáng là những người con yêu dấu của đất mẹ ViệtNam– Anh hùng.

 

Thùy Dung – Quảng Bình

0987 823 642