Mối tình đầu 初戀

Anh và tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ. Anh như là người anh trai luôn sẵn sàng bao bọc và bảo vệ tôi. Nhiều lần chỉ vì bảo vệ cho tôi anh đã bị thương rất nặng…Tôi biết anh đau lắm nhưng vẫn cố gượng cười làm cho tôi vui. Từ trước đến giờ chưa có ai đối xử tốt với tôi như vậy, anh là người duy nhất và cứ thế tôi đã mang trong tim mình một tình yêu, tình yêu đơn phương.

Tình yêu của tôi dành cho anh cứ lớn mãi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định bày tỏ tình cảm của mình cho anh ấy hiểu nhưng trớ trêu thay trước lúc tôi định nói thì anh, người mà tôi yêu thương nhất lại cùng sánh bước tay trong tay với một cô gái khác. Đứng trước mặt tôi anh lại vờ như không biết, như giữa chúng tôi chỉ đơn thuần là tình bạn, như hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia, anh ung dung nói:

 

-Này nhóc, giới thiệu với em đây là bạn gái của anh. Tôi nghe tim mình nhói đau, chưa bao giờ tôi có cảm giác đau như thế.

-Chào em, em là em gái của anh Nhân à?

Thấy tôi vẫn im lặng anh lại hỏi:

-Em không sao chứ nhóc?

Mặc kệ những câu hỏi của anh, tôi đã bỏ chạy. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, tôi chạy như để trốn tránh tất cả, trốn tránh cái sự thật phũ phàng đã đến với tôi. Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh, nhưng tôi vẫn không thể quên được. Trong lúc tôi đau đớn tuyệt vọng nhất tôi đã gặp Long.

Long có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt Long đã ngỏ lời yêu tôi, điều mà tôi mong có ở anh không thể xảy ra. Thế rồi chỉ hai tháng giữa tôi và Long đã có một tình yêu đẹp.

Không biết là nó có đẹp thật hay không nữa nhưng tôi đã cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh. Tôi kể về Long cũng như tình yêu giữa chúng tôi cho anh nghe.

Những lúc ấy tôi thường chú ý nét mặt của anh, tôi mong ở đó sự khó chịu, bực bội, điều đó chứng tỏ anh vẫn dành chút tình cảm cho tôi. Nhưng không, hoàn toàn ngược lại những gì tôi mong đợi, anh vẫn vui vẻ nói cười, vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi và Long. Và tôi lại khóc mỗi khi từ kí túc xá của anh về, dường như nó đã trở thành thông lệ. Tôi thừa biết đáp án nhưng tôi vẫn đi đến đó, vẫn kể cho anh nghe về Long và vẫn luôn nhận được những lời chúc phúc từ anh như một người anh trai.

Biết làm sao đây khi tôi đã quá yêu anh, không một giây phút nào hình ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi. Tôi đã đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi, như muốn tìm cho mình một đáp án chính xác “tôi phải làm thế nào? Quên anh?”. Tôi chắc rằng tôi sẽ không làm được chuyện này, còn nói cho anh biết rằng tôi yêu anh ư, để làm gì cơ chứ? Khi trong trái tim anh hoàn toàn không có tôi. Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm một việc, việc mà tôi nên làm đó là nói chia tay với Long, tôi không thể tiếp tục lừa dối Long thêm nữa.

Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đã nói chia tay Long và nhận được sự đồng ý của Long bởi Long cũng không thể chấp nhận một người được gọi là người yêu mà trái tim lại thuộc về người khác như vậy. Chấm dứt một cuộc tình, tôi lại lang thang trên đường, con đường quen thuộc ngày nào anh đã dẫn tôi đi trên. Chợt tôi nhìn thấy anh, tôi định chạy thật nhanh đến bên anh, nhưng ý nghĩ đó sớm bị dập tắt bởi anh không đi một mình, anh đang đi cùng cô gái hôm ấy. Nước mắt tôi lại rơi tôi vùng bỏ chạy. Dường như phía sau có tiếng gọi của anh nhưng tôi vẫn chạy, chạy mãi và…Tôi bất chợt nhận ra trước mắt mình chiếc xe tải đang đến rất gần, nhưng mặc kệ tôi không cần biết gì nữa, có khi chết lại còn tốt hơn cho tôi, chợt:

-A..!

Tôi có cảm giác ai đã đẩy tôi sang phía bên kia đường. Khi tôi đã định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng khi nhận ra rằng người đó là anh, người cứu tôi là anh. Tôi chạy đến thật nhanh bên anh, người anh toàn là máu.

-Anh Nhân, anh có sao không? Sao anh lại làm vậy? Tôi nói trong nghẹn ngào.

-Em lại sang đường mà không nhìn rồi. Nhóc à, lần sau đừng như thế nữa nhé.

Anh chỉ nói với tôi một câu như thế rồi ngất đi. Ngồi bên ngoài phòng cấp cứu mà tay của tôi lạnh ngắt, tôi sợ lắm, sợ anh sẽ rời khỏi tôi mãi mãi. Không! Tôi không thể mất anh được, tôi mong thời gian có thể quay trở lại, tôi sẽ không bỏ chạy, sẽ không có ý nghĩ điên rồ đó.

 

-Bác sĩ anh ấy thế nào rồi ạ? “Tôi như nhảy bổ vào người ông bác sĩ”.

-Cô là người nhà của cậu ấy à?

-Dạ cháu là em gái của anh ấy, anh ấy thế nào rồi bác sĩ?

-Xin chia buồn cùng cô, vết thương quá nặng không thể cứu được.

Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông, sao lại như thế, sao chuyện này lại có thể xảy ra như thế với tôi cơ chứ, tôi lại thấy tim mình đau, nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần, tôi lặng người với những giọt nước mắt.

Ba tháng sau ngày anh mất, tôi lại đi trên con đường ngày nào, con đường đã cướp mất anh khỏi tôi…

-Xin lỗi, em có phải là…

-Là chị?

Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy, người yêu của anh.

-Chúng ta vào đâu nói chuyện được không? Chị có cái này muốn đưa cho em.

Tôi khẽ gật đầu, khi đã tìm được chỗ ngồi, chúng tôi bắt đầu câu chuyện. Chị ấy lấy trong giỏ của mình một cuốn sổ gì đó đưa cho tôi.

-Đây là gì hả chị?

-Nhật kí của Nhân

-Sao nó lại ở chỗ chị?

-À là do lần trước chị cầm nhầm định trả lại cho Nhân nhưng không còn cơ hội nào nữa nên chị đưa cho em.

 

Dường như thấy ánh mắt nghi ngờ của tôi chị lại tiếp:

-Em đừng hiểu nhầm chị chỉ đọc trang đầu thôi

-Có gì là quan trọng hả chị, dù sao người cũng đã mất rồi còn gì là bí mật nữa

-Tùy em vậy, giờ chị phải đi chọn áo cưới đây

-Sao chị lại có thể như thế?AnhNhân mất chưa được 100 ngày mà

-Em nói thế là sao? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà

-Là bạn? Thế sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy

-Chị cũng không hiểu vì sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa, thôi chị phải đi đây kẻo trễ. Chào em!

Chị đi rồi còn mỗi mình tôi với nỗi khó hiểu, sao lại như thế, sao anh lại làm thế? Chợt tôi nhớ đến quyển nhật kí của anh. Tôi mở từng trang, từng trang:

Ngày…tháng…năm

Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi đã thấy được nét đau khổ của em khi tôi giới thiệu Nhã là bạn gái của mình, điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi. Ôi! Tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc.

Ngày…tháng…năm

Có lẽ hôm nay là ngày tôi buồn nhất, tôi đã nhầm tai hại, em người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi. Em đã có người yêu, một chàng trai tốt, tôi đoán là vậy. Tôi đã nghe rất nhiều về người đó từ em. Những lời nói của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi. Không chút xót xa, em vẫn vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi. Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người anh tốt trước mặt em. Tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chính mình. Nhóc ơi! Khi nào em mới hiểu cho anh đây?

Khép lại trang nhật kí mà nước mắt tôi tuôn rơi. Vì sao? Vì sao cơ chứ? Vì sao anh không nói với tôi sớm hơn? Vì sao? Vì sao ông trời lại khéo trêu ngươi như thế? Những câu hỏi vì sao cứ bao quanh lấy tôi. Đêm ấy tôi đã khóc, khóc rất nhiều, chợt tôi giật mình khi nhận ra rằng mặc tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời hết tất cả các câu hỏi đó thì anh, người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại. Người ta thường nói tình yêu có cả vị ngọt và vị đắng, còn tôi tôi chẳng biết vị ngọt của tình yêu là thế nào mà chỉ toàn nếm trải đắng cay. Tôi phải trách ai đây? Trách anh không nói sớm hơn hay trách tôi vì cái ý nghĩ điên rồ đó? Hay trách ông trời khéo trêu đùa với chúng tôi.

Đêm đó tôi đã mơ thấy anh, anh dặn dò tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ là của anh. Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra, tôi nhớ anh, nhớ thật nhiều…mối tình đầu của tôi!

 

他與我在許多愉快的童年記憶一起長大,對我像妹妹一樣保護,好幾次只為了保護我而受傷,我知道他很痛,但還微笑著逗我開心。沒有一個人對我像他這麼好,因此,我對他有感情,默默地愛著他。

我的愛越來越深,當有一天我確定要向他告白時,卻我找他的時候,看到了他與另一個女生手牽手。站在我面前的他並沒注意我到的表情,直接跟我說:

「小妹,跟你介紹:她是我的女朋友」,我心如刀割,我從來沒有過這樣的感覺。

「妳好! 妳是歅哥的妹妹阿?」

我沉默不想回答,歅哥接著說:

「小妹,妳沒事吧?」

接著不管他再問我什麼,我轉身就跑,眼淚直流。為了躲避殘酷的事實,我每天到處浪蕩,讓自己能忘記他、忘記我們美好的記憶。然而在我最絕望、虛弱的時候,我遇到了阿龍。

阿龍的外表很像他,尤其當阿龍向我告白時,給我一個安全感讓我很感動。不過兩個月後,我就答應跟阿龍在一起,我們有了一個甜蜜的愛情。

我不知道我們是真正的愛,還是只是我刻意在阿歅面前假裝而已。我常與他分享我和阿龍的事,每當我說著我們,我都注意他的表情,我希望他會表現出生氣或著難過的表情,我想這樣才能證明他對我有感情。但沒有,他依然笑著祝福我和阿龍。

還能怎麼辦呢?是我太愛他了,每一分每一秒都想著他,我想找出正確的答案「我該怎麼做?還是忘記他?」。我知道自己辦不到,跟他說「我愛他?」。他的心不屬於我的,我再怎麼說也不能改變他的感情,但是,現在我知道自己該做的是和阿龍分手,我不該再繼續騙他了。

直到那一個晴朗的星期天,我跟阿龍說要分手,我知道阿龍也不能接受一個女友心裡都想著別的男人,他也答應我。又結束了一份情,一個失戀的我,無辜地走在熟悉的那條路,是以前阿歅常帶我來玩的那條路。突然看到他,我好想逃走,因為他身邊不只有他一個人,而是他跟上次我遇見的那個女生。我哭著跑掉,好像有他在我背後呼叫我,可是我不管,一直跑、一直跑…我突然發現有一台車快接近我,但這時我不管了,也許我死了還比現在的我好…

「阿!」…

我感覺好像有人把我推到路邊,當我定神下來回頭看時,我才恍惚認出在路上躺著人是阿歅,救我的人是他,但他現在全身是血。

「歅哥!你沒事吧?你為什麼這麼做?」

「你又過馬路沒看路了,傻子下次不要這樣了!」

接著他只能跟我說短短的那句話就昏迷,我們趕快送他到醫院。我在急診室外面著急等著他的消息,我很害怕他會永遠離開我。不!我不能再一次失去他了,如果時間可以從來,我就不會逃跑、不會有那麼癲狂的想法。

「醫生,請問他的情況怎麼樣了?」

「你是他的家人嗎?」

「是的,我是他的妹妹,請問他還好嗎?」

「很抱歉,經過搶救病人仍宣告不治」

為什麼事情會變成這樣?我的心好痛,他怎麼可以這樣忍心離開我、離開一個存在我的世界?…

他過世的三個月後,我慢慢地走在我們之前經常來玩的那條路,也就是搶走我心裡重要的人的那條路…

「不好意思,你是不是…?」

「是你?」我沒想到會在這裡遇見她,她就是阿歅的女朋友。

「我有一個東西想交代給你,我們找一個地方談談吧!」

她從包包裡面拿出來一個東西

「這是阿歅的日記」

「他的日記怎麼會在妳那邊?」

「就是之前我不小心拿錯他的日記,我想還給他,可是沒有機會了,所以我想交代給妳。」

她仿佛看到我懷疑的眼神,所以接著說:

「妳不要誤會,我才看了第一張而已」

「現在什麼都不重要,他不在了,也沒有什麼是秘密了」

「那就隨便妳吧。我現在要去選婚紗了」

「妳怎麼這麼忍心?歅哥也才過世沒多久啊」

「我想妳誤會我了,我跟他只是朋友而已啊」

「妳們是朋友?為什麼上次他跟我介紹妳是他的女朋友?」

「其實我也不懂為什麼他這麼說,我在趕時間,我們再見嘍!」

我的頭腦浮現了好多問號,我不懂為何當時阿歅會這麼說?什麼才是真實?我突然想起他的日記,我開始翻開每一張,慢慢地看:

…年…日…月

今天是我最傷心的一天,在這個世界上,我最愛的人她不愛我,她有了男朋友,聽她跟我講,我猜得到她的男朋友是ㄧ個好人。她說的每一句話都如萬箭穿心,而我卻故意扮演她好哥哥的角色,我祝福她也就是結束了我人生的愛情,傻瓜阿!你什麼時候才能懂我的心呢?

把日記合起來,我眼裡泛淚水,為什麼他沒有早跟我說他愛我?為什麼老天爺這樣對待我?我一整個晚上都在哭,好多問題一直圍繞著我,我想了又想「無論我再怎麼哭,也沒辦法找到他的答案,我愛的人已無法回到我身邊」。有人說愛情都有苦澀、甜蜜,可是我只嚐過苦澀的滋味,我要責怪誰呢?責怪他不早跟我說事實?還是責怪我當時做出那麼癲狂的事?

 

那天晚上我夢到他回來,他叮嚀我要想開,好好地活下去,因為我現在的人生也就是他的。我突然起來,淚水一直流下,我好想、好想他…我的初戀!

 

翻譯/綵綾

Dịch: Thái Lĩnh

 

 

 

 

Nhóc_Hậu Giang