Dòng đời nghiệt ngã 嚴峻的人生

Tôi và em đến Zhang Hua ngày ấy

Cái nóng của trời hay nóng của lòng tôi

Bước ra chào làem gái Inđô

Và sau đó là người nhà gia chủ

Tiếng môi giới bên tai tôi thủ thỉ

Chăm bà già, gia chủ tốt lắm nha

Tôi vui mừng chúc cho em ở lại

Công việc nhàn, em hãy gắng lên nghe

Em gật đầu nhưng lệ ướt bờ mi

Em gượng cười là gắng để tôi vui

Nhưng tôi biết tim em như dao cắt

Bởi tình cảm tôi và em gắn chặt

Bao năm rồi trên đất đảo trùng dương

Vất vả cơ hàn đều đùm bọc yêu thương

Rồi những lúc tôi tha hương cơ nhỡ

Viên thuốc, chén cơm em dành cho tôi cả

Những lúc đó tôi như đang ở bên người thân

Cám ơn nhiều ngườiem gái Nghệ An

Nhiều lúc tôi đã tự hỏi lòng mình

Đến bao giờ, đến bao giờ báo đáp lại ơn em

Nhưng cuộc đời biết nào đâu may rủi

Lúc sóng gió thuyền ta chưa bến cập

Ai là người sẽ đến cứu thuyền ta

Gái dặm trường em đã phải bôn ba

Đời sóng gió em cũng từng nếm trải

Hôm nay đây lòng tôi vơi bao nỗi

Bởi ít nhiều đã đáp nghĩa cho em

Tôi thầm hứa dù em đi muôn nẻo

Tôi sẽ là người tiếp bước cho em

Em cũng biết ta sa cơ, lỡ bước

Thấu hiểu lòng ai tốt xấu phải không em

Đang miên man cùng những dòng suy nghĩ

Tôi giật mình nghe tiếng quát ngoài sân

Đuổi, đuổi nó ngay cái con đó nước ngoài

Đừng cho nó ở trong nhà này nữa

Tôi và em đều sửng sốt vô cùng

Môi giới cười giải thích với chúng tôi

Nhà chủ nói em In đô không tốt

Ăn cắp tiền, lại ăn vụng đồ ăn

Môi giới hỏi tiền ở đâu em có

Một ngàn sáu trăm Đài, em lấy ở đâu ra

Em ú ớ bảo chị gái em gửi lại

Thư đang còn em lấy cho tôi xem

Môi giới nói chữ In đô không hiểu

Tôi xem thư rồi lại cũng lắc đầu

Cái chữ này tôi cũng chịu bó tay

Tiếng chửi la thì vẫn cứ tuôn hoài

Em đứng lên, họ quát ngồi như tượng

Mắt đượm buồn như cầu cứu chúng tôi…

Hỏi ra em mới mười chín tuổi tròn

Tuổi vẫn còn được ba mẹ chiều yêu

Mà em đã phải tha phương cầu thực

Bốn tháng trời em đến ở Đài Loan

Phong tục chưa quen, ngôn ngữ bất đồng

Ai hiểu nổi mà cảm thông cho được

Nơi xứ người em nào đâu biết kêu ai

Rồi chủ gọi em đem hành lý

Khám đồ em nắn từng túi quần

Đồ của em họ lục tung ra hết

Họ gọi tôi khám giúp cho nhanh

Khám sao được, ôi tim tôi đau nhói

Bước ra sân tôi muốn thét lên rằng

Công lý đâu ! Công lý đâu

Bởi tôi biết em In đô trung thực

Tôi trách mình chẳng giúp được gì

Để đưa em ra con đường công lý

Phận gái nghèo hèn nơi đất khách xa xôi

Bỗngem gái Việt nắm tà áo tôi bịn rịn

Cái cảnh này em ứ ở được đâu

Tôi sợ trời rồi lại đổ mưa ngâu

Em ở lại sẽ đổ đầu em ướt

Mắt lệ sầu nhìn em In đô, em Việt

Quay vào nhìn họ vẫn khám đồ em

Tiếng chửi mắng vẫn tuôn hoài nhục nhã

Em In đô, tiếng Đài đâu có hiểu

Nhưng em cảm nhận rằng họ đang sỉ nhục em

Tôi quay vào lòng trấn tĩnh thanh minh

Cùng môi giới nhà chủ cho em đó

Xin cho em đổi chủ khác em làm

Mong mọi người đừng gửi trả về quê

Nếu về quê lấy tiền đâu trang trải

Số nợ nần vay ăn học đi Tây

Tôi lại phải rời em In đô – em Việt

Ôm các em mà nước mắt đong đầy

Tình nhân ái không phân biệt màu da

Đi đi em, đừng luyến tiếc làm gì

Đi đi em, hãy can đảm bước tiếp

Nghèo khổ đâu phải là tội lỗi

Đến chủ mới mong các em suôn sẻ

Luôn bình an gặp chủ có tình người

Tôi mong sao tôi là áng mây hồng

Để xua đi làn mây đen u ám

Tôi muốn là ông “bao công” xử án

Đưa người vô tội ra khỏi ách xiềng gông

Tôi muốn làm ánh nắng giữa mùa đông

Sẽ làm tan cơn mưa băng, mưa tuyết

Bạn Bốn Phương ơi, chúng ta cùng nhiệt huyết

Gắng đồng tâm, quyết chí các bạn nha

Ở đảo xa ta gắng vững con tầu

Sóng qua rồi tầu cập bến bình an.

 

Vịnh Bờm 0983 005 778