Đất khách nơi ấy là quê hương 日久他鄉變故鄉

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

Chiều nay nhân lúc rảnh rỗi ngồi cùng với Ama xem thời sự. Chương trình ngày hôm nay mang tên “XinShe de hua hǎi”. Trên màn hình tivi là biển người xen lẫn với biển hoa thật là tuyệt vời. Nhưng… tôi chợt thấy sống mũi mình cay cay. Tôi chạnh lòng nhớ về miền quê ấy, nơi mảnh đất sơn thủy hữu tình đó đã để lại trong tôi biết bao kỷ niệm, và nơi ấy với tôi bây giờ chính là quê hương thứ hai của mình. Ở nơi ấy, cuộc sống thật yên ả, không ồn ào và vội vã như ở đô thị. Con người thật giản dị nhưng đầy tình cảm và thân thiện đã tiếp cho tôi thêm niềm tin và nghị lực để vượt qua bao khó khăn, thử thách, dẫn dắt tôi đến với thành công. Và thật tuyệt, ở chính nơi ấy tôi đã gặp được nhà chủ tốt, cho tôi một mái ấm gia đình hạnh phúc. Tôi đã có thêm Ama, Agong.

Tuy tôi chỉ là người giúp việc nhưng Ama, Agong coi tôi như cháu của ông bà vậy. Ông bà luôn ân cần và thương yêu tôi. Ông bà chỉ dẫn cho tôi từng việc nhỏ và chưa từng cáu giận khi tôi làm sai hoặc không hiểu. Bà là một người phụ nữ hiền lành, tốt bụng. Tôi học hỏi nhiều điều bổ ích từ bà. Bà thường xuyên dạy tôi học tiếng, nấu ăn, an ủi tôi những khi tôi buồn, lo cho tôi những khi tôi ốm, chính vì thế mà những tháng ngày mới sang đến đất khách tôi đã vơi bớt đi phần nào nỗi nhớ thương quê hương. Không chỉ ông bà mà họ hàng cô dì chú bác ở đây cũng đối xử với tôi như những người ruột thịt. Đáp lại nghĩa cử đó, tôi cũng hết lòng chăm sóc, yêu thương những đứa trẻ nhỏ của họ như chính con ruột của mình vậy. Tôi lo lắng mỗi khi con khóc, xót con mỗi khi con đau. Tình cảm tôi cho đi nhưng còn được nhận lại gấp nhiều lần. Các con luôn quấn quýt bên tôi, ôm hôn và thật hạnh phúc biết bao khi các bé cất tiếng gọi tôi “mà mi”.

Vì hoàn cảnh công việc, tôi đã không được tiếp tục chung sống với gia đình nữa. Nỗi buồn khi chia tay đó hệt như lần đầu tôi xa Việt Nam thân yêu để đến Đài Loan làm việc. Sự chia ly không tránh khỏi bao dòng nước mắt nhớ thương. Thời gian đã trôi qua, nhưng trong tôi không bao giờ quên được XinShe, nơi mà tôi gửi cả lòng mình bởi tình yêu thương con người cộng với phong cảnh nơi đây. Giờ đây nỗi nhớ ấy, tình yêu ấy lại được khơi dậy trong tôi khi cái tên XinShe thân thương được nhắc đến. Cũng ở chính thành phố nhỏ đó, tôi đã có thêm bao chị em gái, tuy chúng tôi không cùng mẹ sinh ra nhưng chị em tôi quý nhau như chị em ruột. Đến từ ba miền của tổ quốc, nhưng khoảng cách không phải là rào cản ngăn cách chúng tôi. Mọi chuyện vui buồn tôi đều cùng các chị em chia sẻ, có miếng ăn ngon chúng tôi cũng để dành phần nhau, chúng tôi đã hẹn khi trở về ViệtNamhẹn ngày tái ngộ.

Tôi sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo ven sông Hồng thuộc tỉnh Phú Thọ. XinShe cũng có nhiều điểm giống con sông Hồng quê tôi, và XinShe cũng thật tuyệt đẹp. Vào thời gian này, nếu bạn có điều kiện về thăm XinShe sẽ được ngắm biển hoa bạt ngàn hương sắc. Mỗi dịp năm mới sắp đến gần nó lại được bao phủ bởi một màu đỏ thắm của hoa anh đào. Qua tết, nếu có dịp quay lại, bạn lại có cơ hội thưởng thức những chùm xoài đất vàng óng. Rồi những chùm hoa lê nở trắng muốt mà chỉ cần vài tháng sau thôi, hẹn gặp lại bạn, sẽ tiếp bạn đó là chùm quả lê mọng nước, ngọt lịm… Còn nhiều, còn nhiều loại thức ăn khác dễ dàng làm mê hoặc bạn khi đặt chân đến nơi đây. Một điều làm tôi tự hào nhất đó là nét đẹp rất tự nhiên. Một bầu không khí trong lành bao phủ mà trong thành phố bạn hiếm có cơ hội được thưởng thức… Thật đáng tiếc công việc đã không cho phép tôi được gắn bó lâu dài với mảnh đất nơi đây. Tôi nhớ vùng quê ấy thật nhiều. XinShe hẹn ngày được gặp lại!

Vũ Thị Chinh–Hạ Hòa, Phú Thọ

Dịch: Thái Lĩnh

文/武氏征

翻譯/綵綾

「舉頭望明月

低頭思故鄉」

今天下午趁著空閒時間,我與阿嬤一起看電視,我們看的節目是「新社的花海」。電視畫面出現皆是人海與花海,看起來像一幅很美妙的畫面,但我卻覺得鼻樑酸酸。我突然想起新社,山水有情的地方已留給我很多美好的回憶,在我心裡它就是我的第二個故鄉。在新社,我感到生活很平靜,那裡不像城市般吵鬧,純樸但充滿愛心,又很友善的新社人給了我信心與毅力越過許多困難,帶領我走到成功路線。對我來說,最美好的是能在那裡遇到好雇主,他們給了我一個溫暖、幸福的家庭,而且我還多了阿公和阿嬤。

雖然我只是家庭幫傭,不過阿嬤和阿公對我很好,視我如家中子孫般疼愛。阿公、阿嬤對我諄諄教誨,當我不懂或做錯,他們也從不生氣。慈祥又善良的阿嬤經常教我許多益處的東西。她教我學習語言、烹飪,在我難過時給予關心,當我生病時又照顧我,她的對待讓我減輕許多對家鄉的思念。除了阿公、阿嬤之外,家裡的親戚、阿姨、叔叔們也對待我如他們的親人。為了報答他們的恩惠,我也盡心照顧與疼愛他們的小孩,當他們如我的骨肉。每當小孩生病、哭泣時我都很著急、擔心。我付出了感情,而得到的回饋遠比自己所給的更多。孩子們常圍繞在我身旁,他們給我擁抱、親吻我,而最令我感到幸福的是,他們稱我為「媽咪」。

因為工作的關係,我不能繼續跟大家住在一起,我換了新雇主。那種離別之痛宛如我第一次遠離越南來台灣工作的感覺,我眼淚止不住地流下來。至今,我離開新社已有一段時間,但是心目中永遠也忘不了那個地方。我愛新社,愛那裡人們之間濃濃的感情和美麗的風景。此刻,重提「新社」兩個字,我腦海中又想起那年的回憶。也在那小城市,我擁有更多的姐妹們,我們雖然不是同父母所生,但我們彼此相愛,視彼此如親姐妹。我們來自國家不同的地區,可是距離不造成我們之間的隔閡。有好吃的食物,我們都會留給對方,也約好將來回越南時再重逢會面。

我出生於越南富壽省,在一個紅河岸邊的貧窮村落長大。新社有許多地方玉我老家紅河流域相似之處,而新社也是個美麗的地方。這個季節,如果你來到新社,會看到多采多姿的花海。當新年快來臨時,紅色的櫻桃花籠罩著新社,過年後若再來新社一趟,你就有機會嚐試黃澄澄的琵琶果。這時候梨樹也在開花,只要幾個月後,梨子花就會結成甜滋滋有充滿水分的的梨子… 還有很多各種美味的食物誘惑著你,只要你撥空來新社一趟。再加上,這裡的景色很自然,空氣也很清新,而些是住在城市的你無法欣賞的東西。因為工作的問題,我不能長久留在此地,可是我心中一直惦記著它,我很想念這個家鄉。再見新社!