Mẹ ơi con biết lỗi rồi 媽媽 我知道我錯了

Nó sinh ra và lớn lên ở vùng quê nổi tiếng với nghề trồng thuốc lào, gia đình nó thuộc hộ nghèo của xã, cho dù bố mẹ nó có cố gắng đến mấy nhưng cái nghèo vẫn đeo đẳng nhà nó. Mẹ nó từng đi gặt, đi cấy thuê cho nhà người, còn bố nó giữa cái nắng chói chang của mùa hè sau lưng phải đeo chiếc bình thuốc sâu to đùng để đi bơm sâu mướn lấy tiền nuôi chị em nó. Tuy còn bé nhưng nó cảm nhận được tất cả tình yêu mà bố mẹ dành cho chị em nó. Nó sống hồn nhiên vô tư, nhà nó tuy nghèo nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười nếu như không có một ngày…
Hôm ấy mẹ nó mua một chiếc vali rất là to, từ bé đến giờ nó chưa từng nhìn thấy chiếc vali nào to đến vậy. Thấy chiếc vali để góc nhà hai chị em nó chạy đến kéo đi kéo lại, cứ nghĩ mẹ nó mua chiếc vali ấy để đựng quần áo cho cả nhà vì nó dễ di chuyển, mà nhà nó trời mưa thường hay bị dột. Nhưng không giống như nó nghĩ, nó thấy mẹ xếp toàn quần áo đồ dùng của mỗi mình mẹ lại, rồi cả thuốc đánh răng, thuốc uống, lược chải đầu…rất là nhiều thứ. Nó như linh tính có điều gì sắp xảy ra, bỗng mẹ ôm nó vào lòng và dặn dò nó ở nhà phải biết vâng lời bố, dạy bảo em ngoan, mẹ đi làm xa một thời gian nữa sẽ về với chị em nó, nó thấy mẹ khóc, nó cũng òa lên khóc.
Thế rồi ngày hôm sau mẹ nó ra đi.
Thật ra nó cũng không biết mẹ đi làm xa là đi đâu nữa. Mãi mấy tháng sau mẹ viết thư về cho bố con nó bảo mẹ đang làm việc ở Đài Loan trong viện dưỡng lão, nói là Đài Loan nhưng nó đâu có biết Đài Loan là gì. Nó hỏi đi hỏi lại bố nó là Đài Loan ở đâu? Bố nó phải giải thích với nó vài lần nó mới hiểu ra rằng Đài Loan là một nơi rất xa, phải ngồi máy bay mới tới nơi được. Cũng đúng thời một con bé mới học lớp 6 như nó chỉ biết làm việc nhà và trông em. Nhà nó lại không có ti vi, thi thoảng nó cũng chạy sang hàng xóm xem tí phim hoạt hình, nó chỉ ước mong sao nhà nó cũng có  một chiếc tivi như vậy.
Kể từ ngày mẹ nó đi xa, nhà nó ít tiếng cười hơn, nó cũng trở nên trầm lặng, ít nói. Bạn bè nó thường trêu nó “mẹ mày đi Đài Loan bỏ chị em mày rồi”. Nó ghét bọn bạn nó nói như vậy và nó đâm ra trách mẹ nó “tại sao lại cứ phải đi mãi Đài Loan mới được?”. Rồi những lời trêu chọc ấy nó cũng dần bỏ ngoài tai, nó lao đầu vào học. Từ một học sinh khá nó trở thành một học sinh giỏi của trường.
Thời gian trôi đi nó cũng dần lớn lên và rồi cái tuổi dậy thì cũng đến, nó rất cần có mẹ ở bên cạnh để tâm sự, để chia sẻ những tâm tư tuổi mới lớn nhưng mẹ nó lại không có nhà. Lần đầu tiên nó cầm cuộn băng vệ sinh nó loay hoay đến phát khóc vì không biết làm cách nào nên nó đâm ra cáu gắt và giận mẹ nó. Cũng không hiểu tại sao từ ngày mẹ nó đi xa những việc nó không làm được nó đều đổ lỗi do mẹ không có nhà, nhiều lúc nó cũng thấy thật là vô lý nhưng sự việc vẫn lặp lại như thế.
Bây giờ thì gia đình nó cũng khá hơn, mỗi lần mẹ nó gửi tiền về bố nó thường mua sắm thêm đồ dùng cho gia đình, nó cũng không còn phải nấu cơm bằng bếp rơm như ngày xưa nữa.
Hết hạn 3 năm mẹ nó về, gia đình nó lại vui vẻ, lần đầu tiên kể từ ngày mẹ nó đi xa nó vui như vậy. Mẹ nó ôm nó vào lòng nói: “con gái mẹ lớn và xinh quá”. Nhưng chỉ được một tháng ngắn ngủi mẹ nó lại bảo mẹ phải đi làm lần 2 để lấy tiền xây nhà, không chẳng nhẽ lại cứ ở mãi như vậy. Nó đững thững thờ không tin là lại phải xa mẹ, thế rồi mẹ nó lại chia tay với bố và chị em nó để trở lại Đài Loan làm việc.
Bây giờ nó đang học cấp 3, nó không còn nhiều thời gian để nghĩ chuyện linh tinh nữa, nó phải chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp và kì thi Đại học sắp tới. Lớp nó cũng có một vài đứa con trai thích nó nhưng nó làm ngơ, nó cho rằng tình yêu trẻ con chẳng có nghĩa lý gì. Nó ít nói cộng với tính làm ngơ nên bọn con trai lớp nó cho rằng nó thật là kiêu vì mẹ nó đi Đài Loan lắm tiền. Lời nói đến tai nhưng nó làm ngơ, nó chỉ biết học và học, thế rồi bước đường tương lai cũng rộng mở với nó, nó đã đỗ Đại học với số điểm cao.
Ngày đầu tiên lên trên Hà Nội mọi thứ đều mới mẻ, bạn mới, trường mới, nó như đứng giữa không gian bao la không biết đi hướng nào và về đâu. Ngôi trường to và nhiều khu vực nó sợ đi nhầm, nó thấy các bạn đi qua đi lại nó đều nở nụ cười gật đầu chào cho dù không quen biết. Trông nó thật là ngốc giữa biển người bao la! Đêm đầu tiên xa nhà sao nó thấy nhớ bố và em quá, bỗng chuông điện thoại của nó reo lên, thì ra mẹ nó từ Đài Loan điện về. Nghe tin nó đỗ đại học mẹ nó mừng khóc mấy ngày, mẹ nó dặn nó rất là nhiều, nào là “một mình phải giữ gìn sức khỏe, ngủ sớm, ít đi chơi”…và nhiều điều dặn dò khác nữa đến nỗi nó phải quát lên trong điện thoại “con biết rồi, mẹ nói nhiều thế!”. Tính nó là vậy, nó không thích người khác nói nhiều, dạy nhiều nên mẹ nó càng lo cho nó.
Nhưng cuộc sống nội thành nó hòa nhập vào rất nhanh, nó quen với nhiều bạn từ các tỉnh đổ về, nó nhạy bén với cuộc sống hơn, mô đen hơn. Và do đó đây cũng là lúc nó cần nhiều tiền để tiêu vặt hơn. Mỗi lần về quê lấy tiền để lên trường nó thường bảo bố cho thêm vì nó còn nhiều việc cần tiêu đến tiền, bố nó thấy vậy kì lạ nhưng đành chép miệng cho qua vì nghĩ nó là con gái và vốn rất ngoan ngoãn thật thà nên tin tưởng con gái.
Còn nó sống ở đô thị sao mà vui thế, được bay bổng trong những công viên ngập hoa, những bữa tiệc mà bọn bạn nó tự tổ chức hát hò, nó có giọng hát hay nên bạn bè thường mời nó lên hát. Bây giờ thì trừ mỗi cái nó là gái tỉnh lẻ ra thì nó không thua người thành phố chút nào: học giỏi, hát hay, đàn giỏi, lại có giọng nói tiếng Anh như chim hót. Bạn bè nó nhìn mà ngưỡng mộ. Thế rồi trong một lần sinh nhật đứa bạn nó quen với chàng, một chàng trai gốc Hà Nội học cùng trường với nó và hơn nó một khóa. Ngay từ cái nhìn đầu tiên nó đã bị chàng trai hút mất hồn mà từ trước đến giờ nó chưa thấy ở bọn con trai lớp nó với tính cách mạnh mẽ và dáng người cao ráo kèm theo giọng nói hay như vậy nhìn chăm chăm nó hát bài hát chúc mừng sinh nhật bằng tiếng Anh. Nó thấy ngượng đỏ mặt, còn anh chàng Dũng bảnh bao đó cũng không hiểu sao lại bị giọng nói của cô gái tỉnh lẻ hút mất hồn. Tuy không phải là hoa khôi nhưng nó có nước da trắng, đôi mắt đen tròn dễ thương. Thế là chàng và nó quen nhau từ đó, những cuộc hẹn hò càng nhiều hơn, nó và chàng nói chuyện toàn bằng tiếng Anh nên ai ai nhìn vào cũng tấm tắc khen đây là một cặp uyên ương đẹp. Cũng nhờ chàng mà ở Hà Nội mọi công viên nó đều biết, kèm theo đó nó tiêu tiền ngày càng nhiều hơn nhưng nó tặc lưỡi “thôi kệ có người yêu thì phải vậy, tốn kém cũng chẳng sao!”.
Cứ như vậy nó và chàng quen nhau được một năm thì nó mới phát hiện ra nó quá yêu chàng, đồng nghĩa với việc những thứ quý giá nhất của người con gái nó cũng nguyện trao cho chàng. Nó một mực tin tưởng sau này bọn nó sẽ làm đám cưới. Rồi một hôm nó thấy trong người khó chịu, buồn nôn nên nó nghĩ hay là đi chơi nước mưa dính vào nên bị cảm, uống một vài viên thuốc cảm là sẽ khỏi. Nhưng kì lạ nét mặt của nó hình như xám hơn, nó chợt thông minh nghĩ ra và chạy như bay đến hiệu thuốc mua que thử. Nó hồi hộp chờ mong đó không phải là sự thật, tim nó như tắt thở đếm từng giây. Nhưng thôi hai vạch đỏ hiện lên chiếc que rõ như in, nó ngồi khuỵu xuống ôm đầu, nó phải làm sao bây giờ khi trong bụng nó đang mang mang một hài nhi bé bỏng. Còn việc học hành, bạn bè, tương lai bao nhiêu câu hỏi cứ dồn lên đầu nó. Nó hẹn chàng đến nơi hai người vẫn thường đi dạo, nó nói lắp bắp trong sự run sợ “em có bầu rồi”. Chàng trai nghe nói đến câu ấy hai mắt tròn xoe hỏi lại “ai có bầu?”. Nó lại run sợ nói lại lần nữa. Cả nó và chàng đều ôm đầu suy nghĩ để tìm ra cách giải quyết nhưng người thiệt hại vẫn là nó. Kể từ hôm nó báo cái tin sét đánh ấy chàng bắt đầu ít xuất hiện hơn, nó lao đi tìm chàng để tìm câu trả lời nhưng nó biết tìm chàng ở đâu giữa Hà Nội mênh mông to lớn, nó cứ tưởng nó là người hiểu chàng nhất, buồn quá nó ngồi sụp xuống chiếc ghế đá nghỉ. Nó chợt nghĩ: “Mình ngốc thật, đến nhà chàng cũng còn chưa bước đến ngõ bao giờ”. Nó chỉ nghe chàng kể chàng là con một trong gia đình khá giả ở Hà Nội, bố mẹ đều là công nhân viên chức nhà nước, nó chỉ biết có vậy, vậy mà nó và chàng từng thề non hẹn biển cho tương lai. Bây giờ tương lai trước mặt nó mù mịt quá, nó òa lên khóc và nhớ đến mẹ, chắc giờ này mẹ nó ở Đài Loan đang nghĩ nó là niềm tự hào của mẹ vì mẹ vẫn bảo mẹ không được học hành, nó sẽ là người thực hiện ước mơ cho mẹ. Càng nghĩ nó càng khóc to hơn, biết chuyện này chắc bố mẹ nó chết mất. Nhưng nó lại lấy lại bình tĩnh cầm chiếc điện thoại lên run run bấm từng số cho mẹ. Bên kia đầu dây tiếng của mẹ vẫn dịu dàng hỏi thăm sức khỏe và chuyện học hành của nó, như có linh tính mách bảo khi thấy đầu dây bên nó không ai nói gì và chỉ nghe tiếng thút thít của nó mẹ bèn nhẹ nhàng bảo: “Con có chuyện gì có thể nói cho mẹ nghe không? Mẹ lo cho con quá”. Nó lại càng khóc to hơn, khóc như chưa bao giờ được khóc rồi nó kể mọi chuyện cho mẹ nó nghe. Nghe xong mẹ nó không tức giận chửi bới mà vẫn giọng nói dịu dàng khuyên bảo: “Con đừng sợ, hãy bình tĩnh đợi mẹ về”.
Ngay ngày hôm sau mẹ nó xin nghỉ phép 15 ngày về thăm nó, nhìn thấy mẹ nó sà ngay vào lòng mẹ như đứa trẻ lên 3. Hai mẹ con nó cứ thế ôm nhau mà khóc, mẹ nó nhận hết lỗi về mình vì mẹ đã không có nhà để chỉ dạy nó nên nó mới lầm bước. Còn nó không thấy giận mẹ chút nào, nó thấy hơi ấm của mẹ chuyền giúp nó có nghị lực hơn.
15 ngày nghỉ phép mẹ luôn ở bên nó, quan tâm và tìm cho nó phương pháp giải quyết tốt nhất vì tương lai của nó còn dài, ước mơ của nó là trở thành cô giáo và ước mơ ấy nhất định nó sẽ thực hiện được. Qua lần vấp ngã ấy nó mới nhận ra mẹ nó thực sự yêu thương nó, mẹ đi Đài Loan kiếm tiền cũng chỉ vì chị em nó. Giờ đây nó đang ở trong ngôi nhà to, có phòng dành riêng cho mình, tất cả đều được đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt của mẹ nó sau bao nhiêu năm buôn ba xứ người. Vậy là nó đã trách lầm mẹ chỉ vì tính ích kỷ muốn ở bên mẹ mà bao nhiêu lần nó giận hờn với mẹ…
Ngày nghỉ phép của mẹ đã hết, tiễn mẹ ra sân bay nó hứa với mẹ rằng nó sẽ ngoan để khỏi phụ lòng bố mẹ nó. Lời cuối cùng nó muốn nói với mẹ rằng: “Mẹ ơi con biết lỗi rồi, con mãi yêu mẹ, con sẽ đợi mẹ về”. Chỉ còn một năm nữa là nó ra trường, cũng là lúc mẹ nó mãn hạn 9 năm làm việc ở Đài Loan.
Đỗ Thị Sen
Cao Minh-Vĩnh Bảo-Hải Phòng