Nơi ấy trong tôi 美好的回憶

Cơn mưa chiều bất chợt đã gợi lên trong lòng tôi, một người lữ khách tha hương một cảm giác buồn man mác. Ngồi bên khung cửa sổ tôi thả hồn lơ đãng đưa mắt dõi ra bên ngoài ngắm nhìn và đếm những giọt mưa rơi…Một làn gió nhẹ lùa vào làm tôi bất giác cảm thấy lành lạnh, theo phản xạ tự nhiên tôi nép mình và ngồi co ro lại. Ôi! Bỗng dưng sao lúc này tôi cảm thấy mình cô đơn và lạnh lẽo đến thế. Đã hơn 5 năm rồi! Năm mùa lá rụng sống nơi đất khách quê người này rồi vậy mà sao tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác đơn lẻ khi thiếu vắng người thân? Ừ, phải rồi, có lẽ với tôi chỉ là “nơi ấy”, cái nơi mà người Đài Loan vẫn thường gọi là “lảo jia” ấy. Đó là chiếc nôi chào đón tiếng khóc chào đời của tôi rồi nâng niu nuôi dưỡng tôi bằng những lời ru ngọt ngào mà êm dịu. Và chính nơi đó giờ đây vẫn đang có những người thân yêu ruột thịt của tôi đang sống và lưu giữ trong tôi biết bao kỉ niệm.

Tôi sinh ra và lớn lên trên quê hương “đất Tổ”, miền đất trung du đồi núi và khô cằn ấy đã nuôi tôi lớn lên bằng những củ khoai, củ sắn…Ấy vậy mà tôi lại có được một kí ức tuổi thơ thật tươi đẹp, hồn nhiên, vô tư và trong sáng. Kí ức đẹp đẽ và hạnh phúc của tôi thật đơn sơ và thuần mộc.  Tôi thấy sung sướng biết bao nhiêu mỗi khi bố đi lên huyện trở về và mua cho tôi nào là bánh bánh xốp, bánh quế, kẹo bột, kẹo vừng.. Hay chỉ là một túm táo chua, vài quả ổi dại mà chúng tôi hớn hở tranh nhau lấy ra từ đôi quang gánh của mẹ mỗi khi mẹ đi chợ phiên trở về. Anh chị em chúng tôi cứ ríu rít tranh giành nhau từng chút quà của cha, khóc nhè bì tị nhau từng tí quà của mẹ như những chú chim non vậy. Tôi nhớ có những đêm hè trăng sáng anh chị em tôi trải những tấm chiếu manh ra giữa sân nằm quây quần vui chơi với nhau bằng những chiếc kèn quấn bằng lá chuối, lá dừa thổi tò te, tò te…Những điều đó tuy mộc mạc và giản dị nhưng đối với tôi đó là niềm hạnh phúc vô cùng lớn lao mà tôi suốt đời trân trọng và mãi không bao giờ quên.

Bố mẹ tôi sinh được 8 anh chị em chúng tôi. Tôi là con thứ 5 trong gia đình, tuy không phải là con út nhưng tôi luôn được bố mẹ và các anh chị yêu quý và cưng chiều. Chắc có lẽ vì vậy mà tôi cũng rất hay làm nũng mọi người. Gia đình tôi tuy không giàu có nhưng bố mẹ tôi đều cố gắng cho anh chị em chúng tôi được ăn học đến nơi đến chốn. Ôi! Quên sao được cái cảm giác ấm cúng ngọt ngào của một gia đình tuy nghèo nàn về vật chất nhưng đầy ắp tình thương yêu. Quên sao được những năm tháng tuổi thơ êm đềm tươi sáng đi cùng những trang sách học trò vui tươi nhí nhảnh, những buổi chiều chăn trâu thả diều, bắt bướm đầy tinh nghịch và lý thú. Cũng như những buổi sinh hoạt đoàn đội dưới ánh trăng đêm hát ca vui nhộn, những cuộc chơi “trận giả” kéo tới tận đêm khuya mà vẫn chưa muốn tan giã…

Ôi! Những ngày tháng thật hồn nhiên và vô tư đó trôi đi ngọt ngào và êm đềm như những giấc mơ ấy, làm cho tôi cứ thấy mình vẫn vụng dại và ngây ngô…để rồi bỗng một ngày kia tôi bất giác thấy thẹn thùng, ửng hồng đôi má khi bất chợt vô tình gặp một ánh mắt nhìn mình đắm đuối của một chàng trai. Tôi vội đứng trước gương tự ngắm và giật mình khi nhận ra mình đã trở thành cô thiếu nữ tự khi nào. Hèn chi mà đôi lúc bỗng dưng tâm hồn dấy lên một cảm giác buồn vu vơ mỗi khi hoàng hôn buông xuống, hoặc có những lúc cứ ngồi một mình suy tư thả hồn lơ đãng đếm những chiếc lá vàng rơi bay bay trong gió…Ồ! Tôi thực sự đã lớn!

Cô thôn nữ của ngày ấy tuy không có dáng vẻ long lanh kiều diễm như những cô gái thị thành nhưng tôi lại có một nét đẹp duyên dáng, giản dị của một người con gái thôn trang, với vẻ đẹp hồn nhiên tính cách dí dỏm và nhí nhảnh của tôi đã làm biết bao các chàng trai phải đắm đuối si tình. Rồi tình yêu cũng đến với tôi, cũng nồng nàn mát dịu, mộc mạc và tự nhiên như cây lúa quê tôi. Chúng tôi yêu nhau say đắm với những hương vị ngọt ngào muôn thuở của tình yêu. Những đêm trăng hẹn hò, những ước mộng tương lai cứ ru hồn nuôi dưỡng cho tình yêu của chúng tôi ngày càng một lớn dần lên theo thời gian và năm tháng, những tình cảm yêu thương và sự cộng hưởng của hai trái tim cùng chung nhịp đập dường như muốn nhắc nhở và thôi thúc con thuyền tình của chúng tôi không thể cứ trôi mãi giữa dòng, cũng như người ta vẫn thường nói “đò đầy thời đò phải sang sông”.

Vậy là tôi đã khoác lên mình chiếc áo vu quy khi vừa tròn 18 tuổi. Cái tuổi trăng tròn đẹp và thơ mộng nhất của đời người con gái. Và thế là từ đó cuộc đời tôi bắt đầu bước sang một trang mới.

Thanh Châm-Phú Thọ

0973-529850