Không tin là anh đã xa 不願意相信你已經離開

Em muốn viết thật nhiều, viết về anh và hai chúng ta. Em muốn dồn tất cả nỗi lòng của mình vào trang giấy nhưng đầu óc em bây giờ vẫn như đang trong một giấc mơ dài. Sao em vẫn không chấp nhận được sự thật rằng anh đã xa em!

Em quen anh thật là tình cờ. Anh xuất hiện trước em nhẹ nhàng yên tĩnh như một cậu bé ngoan với dáng người nho nhỏ, đôi mắt biết nói và rất hiền, khuôn mặt thoáng nét buồn, nụ cười của anh làm xua tan mọi đau đớn chai lỳ trong em. Sau những lần gặp gỡ dường như trong em đã bắt đầu có hình bóng của anh. Mỗi lần trò chuyện đùa vui và tâm sự với anh, em thấy cuộc sống bớt nhàm chán, tự tin và yêu đời hơn. Anh không nổi bật như những người đàn ông em đã gặp, nhưng bên anh, em thấy lòng rộn rã niềm vui vì những nụ cười, cử chỉ,vòng tay ấm áp, sự nâng niu chăm sóc và những nụ hôn ngọt ngào say đắm anh dành cho em.

Anh yêu! Có anh, em hạnh phúc bao nhiêu thì cái cảm giác sợ mất anh cứ ám ảnh em bấy nhiêu. Em hốt hoảng lo lắng khi nghĩ tới ngày phải xa nhau, chỉ thế thôi đầu óc em choáng váng, nghẹn ngào không thành lời. Nước mắt không còn đủ để có thể làm vơi đi nỗi đau trong lòng em. Lại một lần nữa sao anh? Em đã trải qua thế nào? Em đã ngất đi khi anh ra đi, vẫn biết điều này sẽ xảy ra nhưng sao lại đến nhanh quá vậy? Em thương cho anh và thương cho chính mình, thương cho những người cùng chung số phận. Thật bất lực nơi đất khách quê người, em ghét những con người cùng tổ quốc nhưng chảy trong huyết quản của họ là dòng máu lạnh.

Thôi thì tự động viên mình hay là ngày ấy em đón nhận tình yêu của anh vào ngày “Ngưu lang – Chúc nữ”, nên giờ xa nhau nước mắt như mưa. Có không anh ngày gặp lại? Giờ còn đâu ánh mắt nụ cười, niềm hạnh phúc mỗi ngày anh trao em. Giờ chỉ nhắm mắt lại để mơ về ngày đã qua, rồi khi thức giấc những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má. Giờ anh đã về với cuộc sống của anh rồi, em không trách anh về tất cả vì anh đã thành thật với tình yêu của anh dành cho em. Em cũng đã từng nói với anh, chúng ta sống không chỉ với tình yêu mà còn trách nhiệm bổn phận. Tình yêu đẹp là tình dang dở, mình sẽ mãi nhớ về nhau với những kỷ niệm bằng con tim thổn thức như ngày nào anh nhé! Vì nếu như để vun vén cho tình yêu của 2 ta có một kết quả em muốn lắm chứ, nhưng em lại không dám. Nếu như em hiện diện trong cuộc đời anh mãi mãi thì đó sẽ là cuồng phong bão tố. Em yêu anh! Em muốn cuộc sống của anh được êm ả như những con sóng hiền hòa kia, để thuyền đời anh neo vào bến bờ hạnh phúc mà bờ bến đó không phải tên em. Vậy mà sao em vẫn không chấp nhận sự thật, vẫn không tin rằng anh đã xa em. Mỗi ngày anh vẫn hiện diện trong tâm trí em, ngay cả trong mơ em vẫn thấy anh gần gũi thân thương với đôi mắt hiền dịu khi nhìn em, làm sao em quên được đây? Khi con đường em đi qua đều có bóng hình anh đong đầy kỷ niệm của hai đứa mình. Dù trái ngang hay đau khổ, vẫn hy vọng một ngày anh quay trở lại.

Người yêu ơi hãy trở lại để tìm lại những phút giây ban đầu. Em vẫn mơ hồ!

Hoa dại gửi anh

DJ Huy minh giáp

Động lực F6 Tai Chung city

0970 534 676