Những ngày tháng xa con遠離孩子的日子

“Mẹ là biển cả bao la
Con là ánh sáng rọi soi mỗi ngày
Mong được nghe tiếng con cười
Ngắm nhìn đôi mắt xoe tròn đáng yêu
Xa con mẹ nhớ rất nhiều
Chìm trong giấc ngủ mơ về gặp con”.

Con yêu!
Hình ảnh con luôn xuất hiện trong mỗi giấc mơ của mẹ, mỗi giây mỗi phút nhớ mong con là lòng mẹ quặn đau nghìn vạn lần. Mùa xuân lại trở về trên xứ đảo, mẹ lại một mình cô đơn lặng lẽ ngồi nhớ về con. Nụ cười của con, ánh mắt xoe tròn đáng yêu ấy làm mẹ không thể kìm nén nổi nỗi khát khao được ôm con vào lòng, được vuốt nhẹ lên đôi má con và hôn lên trán con với tất cả tình yêu dạt dào của một người mẹ. Vậy là tết này con tròn 6 tuổi, cũng là mốc đánh dấu 4 năm mẹ xa con. Cuộc sống trên xứ đảo thật buồn và cô quạnh, mỗi khi màn đêm buông xuống, con người chìm trong giấc ngủ thì mẹ lại trằn trọc nghĩ về con, nghĩ về số phận mẹ mà tủi thân đến rơi nước mắt. Mẹ luôn cho rằng con yêu là món quà quý giá nhất mà thượng đế đã ban tặng cho cha mẹ, từ ngày có con mẹ mới biết thế nào là quà tặng cuộc sống, chỉ có điều mẹ không được sống những ngày tháng vui bẻ bên con. Khi con tròn 2 tuổi cũng là lúc mẹ phải rời xa con đến Đài Loan làm kinh tế, khi đó con còn quá nhỏ để hiểu được điều gì đang xảy ra, trong trí óc non nớt của con con dường như đã quên dần hình bóng người mẹ theo thời gian. Con chỉ biết mẹ là người sinh ra con qua những bài thơ, bài hát cô và ông bà dạy. Khi mẹ hết hạn 3 năm trở về với mong ước đầu tiên được nghe con gọi tiếng “mẹ!”, nhưng mẹ không dám tin rằng con đã quay mặt đi không nhận mẹ mặc cho ông bà cứ đưa con sát lại gần mẹ. Con cứ chạy xa mẹ rồi khóc nấc, với con mẹ là người đàn bà xa lạ mà con không hề quen biết. Mẹ khát khao, nóng lòng muốn được ôm con nhưng càng đến gần con lại càng xa cách mẹ.
Con yêu! Mẹ nghẹn ngào mặc cho những dòng nước mắt tuôn rơi, thất thanh trong tiếng gọi “con ơi!”. Bằng tình yêu thương con tha thiết, tình mẫu tử mãnh liệt mẹ cố gắng an ủi, kề bên để bù đắp tình cảm cho con, chỉ trong một ngày thôi niềm hạnh phúc đã trở về bên mẹ cho dù quãng thời gian ấy thật ngắn ngủi. Hai mẹ con lại quấn quýt bên nhau, con luôn bắt mẹ phải hát ru con ngủ: “mẹ hát đi, mẹ kể truyện con nghe”. Đôi khi ông bà hỏi mẹ khi nào mẹ trở lại Đài Loan con lại chu mỏ: “Mẹ ở nhà với con, mẹ đừng đi!”. Con cứ khóc nấc lên từng hồi, mẹ lại quặn thắt tim gan mà an ủi con: “Ừ mẹ không đi, mẹ ở nhà hát cho con nghe, kể chuyện cho con nghe nữa”. Thực ra mẹ đang dối con, mẹ lại sắp phải đi xa để đứa con bé bỏng vừa mới được sưởi ấm bằng tình yêu của mẹ lại phải sống những tháng ngày thiếu vắng bóng mẹ. Mẹ thật lòng đâu muốn xa con nhưng vì hoàn cảnh cuộc sống mà một lần nữa mẹ quyết định quay trở lại Đài Loan trong niềm tiếc nuối, và đong đầy tình thương nỗi nhớ đứa con bé bỏng của mẹ. Ở nơi xa này mẹ cô đơn lắm! Nước mắt mẹ vẫn rơi trong những đêm trằn trọc không sao ngủ được. Đó là nỗi nhớ con, và là nỗi bất hạnh của cuộc đời mẹ. Mẹ hi vọng con sẽ hiểu, khi lớn lên con sẽ cảm thông cho mẹ, bởi có những điều mà suốt cuộc đời này con sẽ không bao giờ biết được những đắng cay mà mẹ từng trải qua, cho dù mẹ sẽ chẳng bao giờ có được hạnh phúc như biết bao phụ nữ khác. Sự hi sinh của mẹ sẽ không bao giờ là vô nghĩa, chỉ cần con của mẹ sẽ mãi là một đứa con ngoan, học giỏi là mẹ cảm thấy mãn nguyện rồi.
Tiếng pháo nổ của thời khắc giao thừa làm lòng mẹ thấy cồn cào nỗi nhớ con, trái tim mẹ như đang nhói đau cho dù mẹ đã cố nén những dòng nước mắt thôi không rơi. Nhưng dường như sẽ không gì có thể ngăn giữ được cảm xúc trong lòng mẹ. Dù cuộc sống có khó khăn, đường đời có trắc trở mẹ vẫn cố gắng để vượt qua tất cả vì bên mẹ luôn có con. Chúc con trai mẹ sinh nhật lần thứ 6 luôn vui vẻ, mạnh khỏe và học giỏi. Cầu chúc mọi điều may mắn sẽ đến với hai mẹ con mình. Hôn lên má con, mẹ nhớ và yêu con nhiều.

Sóng gió Đà Lạt 0973-xxx724
BLT – Lục Nam – Bắc Giang
Gửi tặng con trai Giang Nam