Bánh bao hạnh phúc của Trần Ngọc Tuyết và chị em Việt Nam 越南味的蛮頭包子/金城西門市場

Chợ Tây Môn nằm ở trung tâm thị trấn Kim Thành huyện Kim Môn, dọc theo con dốc của đường Cử Quang, các ngõ ngách đều ẩn chứa những hàng quán ẩm thực làm no những cái bụng đói của những người Kim Môn dậy sớm.

Theo chồng đến Kim Môn, vợ đảm đang chịu khó giành được mảnh trời riêng
Nằm trên đường Dân Quyền, so với các hiệu bánh bao gia truyền cha truyền con nối khác thì hiệu bánh của chị Trần Ngọc Tuyết mới chỉ là thực tập sinh, chị vốn học làm bánh ở đây sau đó nhận sang nhượng lại cửa hàng làm bà chủ mới được gần 2 năm.
Cửa hàng nhỏ hình chữ nhật thuận tiện cho nhân viên làm việc bên những máy móc khác nhau hoặc đi lại bốc dỡ hàng hóa. Ngoài cửa hàng có ba dãy lồng hấp xếp sát nhau, mỗi ngày sản xuất hơn ngàn chiếc bánh bao, hàng ra hàng vào không lúc nào ngớt, thu nhập hàng ngày chí ít cũng phải được trên 2 vạn tệ. Trần Ngọc Tuyết cho hay, đa phần đơn đặt hàng đến từ các cơ quan đoàn thể, trường học đặt bữa trưa, nguồn khách hàng rất ổn định.
Theo chị nói, sống và lập nghiệp tại Kim Môn là một bước ngoặt lớn mà chị không hề nghĩ trước. Nhà chị vốn ở quận 8 Thành phố Hồ Chí Minh, năm chị 21 tuổi, chồng chị sang Việt Nam công tác và quen nhau, “trong vòng nửa năm anh ấy đi lại Việt Nam 20 lần, mỗi lần đi qua đường đều không quên nắm tay tôi.” Nói đến cái duyên kỳ ngộ này, chị nở nụ cười ngọt ngào như một đứa trẻ: “Anh ấy là người có trách nhiệm, vì duyên phận đã để chúng tôi quen nhau nên càng cần phải trân trọng.” chị nói, thời gian làm việc của chị đều vào ban đêm, chồng con đều phụ giúp làm việc nhà làm chị càng thấy ấm lòng hơn.
Dâu tốt của Kim Môn thức khuya dậy sớm hấp bánh bao
Làm hàng ăn sáng phải thức khuya dậy sớm là điều đương nhiên. Ngay cả bánh màn thầu, bánh bao nhìn có vẻ đơn giản nhưng cũng cần nhân viên dậy từ 2 giờ sáng để chuẩn bị bột mì và nhân bánh, nếu có đơn đặt hàng nhiều thì phải làm từ 12h đêm mới có thể để sáng ra khách hàng đã có bánh thưởng thức hoặc mang về nhà.
Nhân viên cửa hàng chị đều là chị em Việt Nam kết hôn đến Kim Môn, mỗi ngày đều có 5~6 người cùng nhau làm việc. Chị cho biết, làm đồ ăn sáng phải làm cả năm không nghỉ, lại làm vào thời gian mọi người nghỉ ngơi nên rất khó tìm người làm, may mà có các chị em đồng hương đến cùng nhau nỗ lực, tuy mệt nhưng rất vui vẻ.
Mỗi ngày chị đều bận từ tối đêm tới mờ sáng, có hôm đến trưa mới được nghỉ, và chị luôn là người đến đầu tiên và về sau cùng. Nói đến sự vất vả, chị nheo nheo mắt, hai năm qua, khối lượng công việc lớn như vậy chưa từng làm chị sợ hãi vì theo chị “không làm thì thôi chứ đã làm là phải làm cho tốt.” Nói tiếng Kim Môn lưu loát, nét chữ viết bảng thật đẹp và còn khí chất uyển chuyển mà kiên nghị khó ai bì được, trong mùi thơm của bột mỳ bốc ra từ lò hấp bánh bao, chị Ngọc Tuyết đã tự tạo ra cho mình một giang sơn nhỏ bé.

西門市場位於金門金城鎮的中心,沿著莒光路斜坡往下走,老巷弄內各式庶民美食臥虎藏龍,餵飽金門人起早餓壞了的胃。
伴夫來金門 巧婦掙得一片天
「頭包子」座落在民權路上,相較於其他老字號、代代相傳的包子店,老闆娘陳玉雪原本只是學習製作包子的學徒,以頭家之姿頂下這間店面經營不過2年。
小小的包子店為長方形的格局,方便員工在不同機台上分工作業,來來回回的出貨、補貨。門面外長達三排的大蒸籠,每天生產上千個包子,源源不斷的從內場推出來,營業額一天平均至少2萬。陳玉雪說,大部分的訂單都是公家機關、學校訂的營養早餐,客源穩定。
在金門生活、創業,對玉雪來說,是人生沒想過的轉折。玉雪娘家在胡志明市第八郡,21歲時,丈夫因為公務而來到越南出差認識了玉雪,「半年內,他跑了越南20幾趟,每次過馬路都不會忘記牽我的手。」說到千里姻緣一線牽,玉雪甜甜一笑,露出小女兒嬌態:「他是一個很有責任的人,因為緣份讓我們認識,就要好好珍惜。」玉雪說,自己工作的時間都是夜晚,丈夫孩子會幫忙做家事,讓她倍感窩心。
金門好媳婦 摸黑起早蒸包子
要做早點,摸黑早起是宿命。即使看起來容易製作的饅頭、包子,都需要工作人員凌晨2點開始準備麵粉與餡料,訂貨量大時,甚至午夜12點就要開始工作,才能讓顧客一早來報到時,就可以拎著剛蒸好的包子回家。
玉雪麾下的工作人員,都是嫁到金門做人婦的越南好女兒,每天都有5、6個人一起打拚。玉雪說,做早點全年無休,又在一般人的睡眠時間工作,徵人不易,多虧了來自家鄉的好朋友一起努力,雖然辛苦卻也樂在其中。
每天,從黑夜忙到太陽露臉,有時甚至忙到日正當中才休息,而玉雪總是第一個到、最後一個離開。說到艱辛處,玉雪不過揚了揚眉毛,龐大的工作量兩年來從未嚇到她:「要不然就不要做,要做就一定要有品質。」一口流利的金門話、一手漂亮的板書,還有溫婉中堅韌無比的氣勢,玉雪在熱氣蒸騰的麵粉香中,打造自己的事業小王國。

頭包子

★地址:金門鎮民族路132號
★電話:082-311900

Mantou-Baozi

★Địa chỉ: Số 132 đường Dân Chủ, huyện Kim Môn (Jīnmén zhèn mínzú lù 132 hào)
★Điện thoại: 082-311900

 

Bài: Bạch Nghi Quân Dịch: Dương Ngọc Oanh

文/白宜君 譯/楊玉鶯