CUỘC CHIẾN DƯỚI CHÂN ĐÈO ĐÔNG HỒ 東湖山下的戰鬥

Vừa chân ướt chân ráo đi “biếu tiền" cho bệnh viện về đến nhà thì chị Nga, một người bạn mới quen của tôi đã liên tục điện thoại giục giã:

 – Mày có quyết định làm thế chân chị không hả em? Nếu không chị còn tìm đứa khác, ngày kia chị đi đầu thú để về rồi. Con trai chị 16.12 là cưới vợ, chị không lui lại chờ em được đâu. Cơ hội chỉ có một lần em không làm là mất chỗ đấy.
 Mấy đứa bạn thân của tôi phản đối gay gắt:
 -Mày có bị điên không mà đi làm nghề vất vả như vậy, chị Tú Vân có phải là mẹ mày đâu mà mày cứ ôm rơm cho nặng bụng ra, mày vừa ốm đi nằm viện về chưa bình phục lại, chị ta không có tiền thuê mày chăm là việc của chị ta chứ.
Tôi lặng thinh. Biết làm sao bây giờ? Con người sống với nhau quí nhất là cái tình người, tôi và chị Tú Vân, một người Đài Loan bệnh nhân do tôi chăm sóc gần 2 năm nay duyên nợ với nhau như này cũng là vì cái tình người ấy.
Tôi còn nhớ rất rõ ngày tôi nhận đến chăm sóc chị Tú Vân tại bệnh viện ung thư HoXing vào một ngày cuối tháng 7 năm 2011, khi đó thời tiết vô cùng nóng nực và khó chịu, chị Mỹ Hoa khán hộ công người Đài đang chăm sóc chị Tú Vân “bỏ của chạy lấy người" vì không chịu nổi vất vả khi chị Tú Vân ngày đêm kêu rên la hét. Khi tôi đến chị Tú Vân có vẻ không vừa lòng và tin tưởng vào sự chăm sóc của tôi, chị bảo tôi chăm vài ngày nếu không biết làm chị sẽ đổi người khán hộ công khác. Lúc đó tự ái đồng bào nổi lên tôi định ra về ngay nhưng nghĩ đến cảnh ăn chực nằm chờ cả tuần ở nhà trọ chờ việc tôi đành bấm bụng, thôi thì làm một ngày tính một ngày, lưu vong nay chỗ này mai chỗ khác có việc làm là tốt lắm rồi.
Chị Tú Vân bị ung thư vú đã 16 năm sau đó chuyển sang phổi, cuộc đời chị gắn liền trên giường bệnh của bệnh viện đã rất lâu rồi, từ một phụ nữ năng động làm kế toán trưởng cho một công ty danh tiếng, vì bệnh tật chị phải bỏ việc giữa chừng, không chồng con, không người thân bên cạnh chăm sóc nên chị luôn có ý định muốn tự sát mỗi khi lâm bệnh nặng. Căn bệnh quái ác đã làm chị không thở được và luôn trong tình trạng báo động, bác sỹ lắc đầu. Gần một tháng trong bệnh viện tôi tận tình chăm sóc chị, hai lần tôi đã chuẩn bị quần áo để cho chị ra đi. Ngày nào cũng như ngày nào, tôi lấy nước ấm cho gừng già xay nhỏ, muối và rượu vào một chậu nước lớn ngâm chân cho chị đỡ bị phù, rồi đấm bóp cho chị cả ngày đêm. Mỗi khi chị lên cơn khó thở tôi lại đứng vuốt lưng cho chị đến nỗi hai chân tôi như cứng ra, đau nhức.
Tình cảm của chị đối với tôi khá lên rất nhiều, chị thường cầm tay tôi như muốn nói lời cảm ơn. Ngày bác sỹ báo tin chị được xuất viện về nhà chị mừng khóc không nói nên lời. Chị bảo không tin mình còn có ngày trở về chính ngôi nhà của mình, chị tha thiết đề nghị tôi cùng về nhà với chị. Bỏ công ty môi giới đen tôi tự nguyện giảm một nửa tiền lương của mình cho chị, tôi mong muốn không có gánh nặng về lo nghĩ tiền bạc chị sẽ cảm thấy an tâm chữa bệnh hơn. Bằng tình thương của người Việt Nam tôi đã tận tâm chăm sóc chị như một người con, chị đã dần dần khỏe ra rất nhiều. Bệnh tình thuyên giảm đã làm chị Tú Vân yêu đời trở lại, chị không còn tư tưởng tự sát nữa, ngày ngày chị nghe lời tôi tập thể dục và ăn uống đều đặn. Từ phải dùng bình ô xy để thở cả 24 giờ đồng hồ, từ không thể tự mình đi bộ nổi 3 phút, chị Tú Vân đã dũng cảm hồi sinh trở lại, mới đầu chỉ có thể đi bộ vài bước, chỉ có thể bỏ bình ô xy thở ra vài phút, dần dần sau 6 tháng chiến đấu với bệnh tật chị đã bỏ hẳn thở bình ô xy  và đi bộ được cả ngày. Cuộc sống lưu vong của tôi gắn liền với cuộc đời của chị như một cái bóng, chúng tôi đã đi du lịch khắp Đài Loan để như chứng minh rằng chị Tú Vân, một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối đã chiến thắng căn bệnh hiểm nghèo để kéo dài sự sống của một con người.
Nhưng…nếu không có chữ “nhưng" này thì tôi cũng cứ như bao người làm công ăn lương khác đến tháng lĩnh tiền lương và không có bài viết này tới tay bạn đọc.

Mấy lần dẫn chị Tú Vân đi tập thể dục tôi tình cờ quen chị Nga quê Hải Dương, chị Nga cũng là dân lưu vong mấy năm đang làm chân quét dọn ở khu chung cư cao tầng bên kia đèo Đông Hồ. Từ nhà chị Tú Vân muốn sang chỗ chị Nga phải đạp xe đạp mất 20 phút, chui qua một đường hầm dài dằng dặc và vượt qua một con dốc cao ngoằn nghèo sâu thẳm. Nghe tin chị Nga đầu thú về nước tôi bàn với chị Tú Vân cho tôi đi nhận làm thay công việc dọn khu chung cư cao tầng của chị Nga để bớt tiền lương cho chị phải trả tôi, chị Tú Vân ái ngại nhìn tôi như người có lỗi rồi khóc. Biết được sự lo lắng nhất của chị Tú Vân là tiền tôi cũng không khỏi lo thay cho chị, đồng lương ít ỏi lại không có người thân nếu cứ để chị quá âu lo căn bệnh hiểm nghèo của chị sẽ không lường trước được điều gì sẽ xảy ra. Chị Nga giới thiệu tôi với người chủ quản của khu chung cư vào một buổi chiều nhá nhem tối, lão chủ quản có khuôn mặt như cái mâm đồng và dáng người như chiếc thùng phi nhìn tôi từ đầu đến chân:
 – Mày có chồng không?
 – Dạ có chồng và một con rồi.
 – Có chồng thì nói làm gì, nhà mày ở đâu?
 – Ở bên kia chân dốc Đông Hồ ạ.
Chị Nga vội vàng nói nhỏ vào tai lão chủ quản, lão bảo vệ gầy còm đứng cạnh cười ré lên. Tôi chợt cảm thấy khó chịu với thái độ của họ định rút lui nhưng hình ảnh của chị Tú Vân mân mê quyển sổ tiết kiệm trên tay lại hiện ra rõ mồn một trước mắt tôi. Đã thương thì thương cho trót, gần 2 năm qua vui buồn bên chị tôi đã coi chị như một người mẹ thứ hai của mình. Thôi cứ liều một lần xem sao. Tôi quyết định rất nhanh.
Khu chung cư to lớn được chia ra làm 3 ngôi nhà cao tầng sừng sững, chị Nga bảo công việc rất đơn giản, làm từ 1 giờ chiều đến 8 giờ 30 phút đêm, lương 21 ngàn, làm ít ngủ nhiều không phải vất vả như đi làm các công việc khác. Chị hoa chân múa tay một hồi rồi vội vã ra về mặc dù tiền lương đã lĩnh còn phải làm 2 ngày nữa. Lão chủ quản lái chiếc xe đen láng bóng đỗ sát cửa chính, chị bước lên xe như bà chủ và không quên nở nụ cười rất hãnh diện.
Ngày đầu tiên tôi bắt đầu công việc mới. Từ sáng tôi phải lo chuẩn bị bữa ăn tối và những thứ cần thiết dùng trong ngày cho chị Tú Vân, buổi trưa cơm nước xong tôi bắt đầu lên đường đi làm. Con lộ nhỏ nhưng càng đạp càng cảm thấy xa hơn dưới cơn mưa tầm tã, rét buốt đến tận tim, tôi co ro trong chiếc áo mưa rộng thênh và cố gắng lái chiếc xe đạp nhỏ cà tàng. Men theo con đường hầm đầy tiếng gió u u như tiếng ma quỉ, một mình tôi cảm thấy rợn người, một cảm giác sợ hãi chạy buốt dọc xương sống. Trời đất! Cái dốc sao mà cao thế! Càng bò lên càng cảm thấy cao, tôi cắm đầu đẩy cái xe đạp, mồ hôi vã ra. Bỗng có cảm giác như nuốt phải những giọt nước mắt mặn chát, chùn chân tôi cũng leo được qua cái dốc, gió mưa hất vào mặt làm tôi như có nghị lực hơn, chợt nhìn đồng hồ đã đến giờ chị Tú Vân phải uống thuốc.
– Em có rét lắm không? Nếu không làm được thì thôi chứ đừng cố.  
Chị Tú Vân thở hổn hển nói không ra hơi.
– Ồ, chị lo lắng làm gì nhiều, có gì mà mệt.  
Tôi cẩn thận dắt xe men theo vệ cỏ để xuống dốc. Ngoảnh đầu nhìn lại con đường như dựng thẳng ở trên đầu, tôi chợt nghĩ đến đêm một mình tôi lại leo ngược trở về nhà chị Tú Vân mà rùng mình.
Lão bảo vệ ném cho tôi chùm chìa khóa và cái thẻ từ rồi nói một câu gọn lỏn:
– Mày lau cái phòng khách trước đi, sau đó lau cái khu nhà 10 tầng sau. Nhớ chưa? Người Việt Nam chúng mày nói như đấm vào tai mà vẫn quên suốt. 
Tôi lí nhí cám ơn và không quên ném về phía lão bảo vệ một cái nhìn thiếu thiện cảm hòng nhắc lão đừng có động chạm đến người Việt Nam chúng tôi.
Chỗ nào cũng như phủ 1 lớp màng đen, vậy mà ngày nào chị Nga cũng lau dọn thì không biết chị dọn ở đâu? Cắm cúi lau lau quét quét tới hai tay rã rời, hai chân mỏi nhừ, tôi lê về phía chiếc sôfa nơi phòng khách:
– Mày không đi phân rác và dọn gọn vào còn ngồi đấy à?
Lão bảo vệ lù lù trước mặt từ lúc nào. Mình làm 4 giờ đồng hồ liền chưa nghỉ, lão ta tiến sát lại phía mình:
– Bạn mày là bạn gái của ông chủ quản nên tao bỏ qua không quản nó chứ mày không có chuyện lĩnh tiền ngồi chơi như nó đâu nhé. Mấy đứa chúng mày toàn tham tiền cả, ông chủ quản ở đây vừa già vừa xấu mà chúng mày mấy đứa đến làm ở đây đều cặp với nó cả, tao mới có 36 tuổi đầu mà không đứa nào thích tao.
Tôi nhanh chân né người trước cái chộp tay của lão bảo vệ. Lão tức giận mắt gườm gườm như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
– Đồ con…cẩu! Mày còn lâu mới dở nổi cái trò bỉ ổi ra với tao nhé.
Cắm đầu trong 6 thùng rác to đùng phân loại gọn gàng giấy ra giấy, chai lọ ra chai lọ, đồ ăn thừa ra đồ ăn thừa…Tôi kéo cái khẩu trang lên sát mắt, mùi thối từ các loại rác vẫn như xộc vào mũi, cảm giác buồn nôn ứa lên đến cổ họng. Sau 2 giờ đồng hồ đống rác khổng lồ đã đâu vào đấy, đói bụng đến muốn lả đi, tôi hỏi lão bảo vệ:
– Tôi nghỉ đi ăn cơm tối có được không?
– Mày đã lau cái cầu thang bộ chưa vậy? Tao làm từ sáng đến giờ còn chưa ăn đây này.
“Mả cha mày chứ mẻ không ăn mẻ còn chết nữa là người, mày đáng tuổi em út tao ở nhà, chẳng qua vì thương chị Tú Vân mà tao phải nhịn nhục mày chứ không thì…"
Dùng hết sức mình đẩy hai thùng rác cao quá đầu người dưới trời mưa rào rả rích một đoạn đường xa nữa để ném vào xe thu rác tôi cũng được thả tự do. Lại cắm đầu đẩy cái xe đạp lên con dốc cao dựng đứng và con đường hầm hun hút tôi đạp xe trở về nhà chị Tú Vân:
– Mệt gì mà mệt chị cứ lo chuyện không đâu, vừa làm vừa chơi ấy mà.
Tôi trấn an chị bằng cách ra vẻ không có gì mỏi mệt. Đêm nằm toàn thân đau ê ẩm không trở nổi mình, tiếng thở khó nhọc khò khè của chị Tú Vân làm tôi càng khó ngủ. Đã thương thì thương cho trót, nếu tôi cố gắng thì chị Tú Vân sẽ bớt đi gánh nặng đồng tiền, nếu trời phù hộ chị sống vài năm nữa thì…chị làm gì có tiền mà thuê người chăm sóc?
Ngày qua ngày con đường hầm và ngọn dốc cao đã trở thành quen thuộc, mưa rét và gió vi vu trên đèo Đông Hồ cũng không còn làm tôi sợ hãi nữa, những ánh mắt gườm gườm như cú vọ của lão bảo vệ gầy còm cũng như chuyện thường ngày ở huyện. Việc mày mày làm, việc ông ông làm, đừng có động đến ông là tốt rồi.
Mấy ngày trời mưa rả rích, cái rét thấu xương làm tôi vừa ốm dậy càng mệt mỏi hơn, cố gắng vừa thở không ra hơi vừa đẩy cái xe đạp lên đỉnh dốc tôi cảm thấy như mình hụt hơi, giữa trưa đường đèo đã vắng càng vắng hơn. Đã muộn mất 10 phút giờ làm rồi, chẳng là hôm nay chị Tú Vân có bạn đến thăm nên tôi lại phải trổ tài nấu nướng đãi khách, phải nhanh chân không lại bị lão bảo vệ mắng thì ức lắm. Chẳng bù cho chị Nga làm ít ngủ nhiều mà không bị nhòm ngó đe nẹt, tôi thì cứ như quân nô dịch hết sai cái này lại mắng cái kia, tức nổ mắt mà không làm gì được.
Hai tay nắm chặt hai phanh xe tôi từ từ thả dốc, chiếc xe lao đi phanh kêu ken két. Bỗng…tôi loạng choạng tay lái như vừa đâm phải vật gì bên vệ đường. Bụp… chỉ trong nháy mắt cả người và xe đã đâm vào sườn dốc và đổ đánh rầm ra giữa lòng đường, chiếc áo mưa dính chặt vào xích xe làm tôi không thể nào bò dậy nổi, đường vắng tanh, may mà không có xe ô tô chứ không thì…Mãi tôi cũng lê vào được lề đường, lòng bàn tay và hai đầu gối bê bết máu, mặt mồm đau rát, tôi giơ tay vuốt nước mưa trên mặt, máu trên mặt nhơm nhớp. Tôi thập thễnh vất xe bên vệ đường và cố gắng đi lê từng bước về khu chung cư tôi làm việc ở dưới chân dốc.
– Mày ngủ với thằng nào mà đi muộn thế? Lần sau tao không tính công cho mày đâu nhé.  
– Tôi bị ngã xe.  
– Mày đi lôi hết mấy bao chai nhựa ở trong kia ra đập cho bẹp chứ để thế tốn nhiều diện tích lắm.  
– Tôi bị ngã xe.
Tôi nhắc lại. Lão bảo vệ không thèm để ý đến khuôn mặt xây xát của tôi. Tôi như không tin vào mắt mình, mặt tôi rớm đầy máu, tay, chân máu vẫn còn rỉ ra, mồm đau buốt, một nửa cái răng cửa đã không cánh mà bay. Lão bảo vệ kéo tay tôi đi xềnh xệch về phía gầm cầu thang. Một núi chai lọ trong những cái bao ni lông to cao chất ngất:
– Chị Nga từ trước đến giờ có phải đập bẹp chai lọ ra đâu mà giờ ông bắt tôi…
– Tao đã bảo mày khác nó khác mà mày không hiểu à, làm nhanh đi.
Tôi lấy vội giấy vệ sinh lau qua những vết thương trên người rồi cắm cúi mở từng cái chai ra dùng chân giậm cho bẹp xuống, đầu óc choáng váng, chân tay đau nhức, cảm giác như sắp xỉu đi.
– Trên tầng 1 còn một đống lá cọ đó, mày lôi hết xuống cắt nhỏ cho vào túi ni lông tối chở đi mà ném.
“Trời! Mày quá đáng lắm rồi đó lão bảo vệ còm nhé, ông bị mày ức hiếp quá rồi đấy. Mặt tôi nóng bừng vì tức giận. Định ném đống bao ni lông xuống đất nhưng hình ảnh chị Tú Vân mân mê cuốn sổ tiết kiệm sắp hết tiền cứ ùa về. Lại cố gắng lê từng bước dưới trời mưa kéo đống lá cọ đầy gai xuống đường, vừa làm tôi vừa thầm nguyền rủa lão bảo vệ còm, đồ con…cẩu! Ông ở Đài Loan đã lâu chưa bao giờ gặp phải loại người ác độc như mày đâu nhé, không phải dân lưu vong và không thương chị Tú Vân thì ông đập cho mày một trận. Cho mày…chết luôn, đồ con…cẩu không có tình người!"
Chị Tú Vân mặt tái xanh khi nhìn thấy tôi thập thễnh trở về nhà, bị thương một tý thế này có gì mà đau. Tôi trấn an chị bằng cách cố gắng đi đi lại lại tỏ vẻ không đau đớn.
Ông bác sỹ già cười:
– À! Mày thật là…Đáng lẽ người khác đâm vào mày làm mày ngã thì còn được đền tiền, tự mày ngã thì bỏ tiền ra chứ sao.  
Ừ nhỉ giá mà lúc mình ngã có cái xe nào vô phúc chạy qua thì biết đâu lại mang…lọ tro về Việt Nam cũng nên. Ha ha…số mình thật là cao số! Tôi tự cười một mình và tự động viên mình hãy còn may mắn chán.
Nộp tiền oan cho quả ngã nhớ đời gần hết nửa tháng lương mới có lại được cái răng…giả, tôi lại cố gắng ngày ngày vượt con dốc cao chót vót, chị Tú Vân bệnh ung thư giai đoạn cuối cũng ngày càng nguy hiểm và cần chi tiêu rất nhiều tiền, nhiều lần tôi định bỏ cuộc vì công việc quá vất vả nhưng cứ nghĩ đến gia cảnh của chị Tú Vân tôi lại cố. Mưa rét cắt thấu xương những đêm tan ca một mình vượt đèo Đông Hồ đã làm cho tôi thấu hiểu được cái nhục, cái khổ của kiếp lưu vong và giá trị của những đồng tiền xương máu ở xứ người.
Mùa đông càng ngày trời càng lạnh, mưa liên tục cả tuần không dứt, nước mưa chảy tong tong làm khắp khu chung cư to lớn chỗ nào cũng nhầy nhụa nước, lão bảo vệ còm mắt đảo liên tục sai tôi lau hết chỗ này đến chỗ kia, lão ngồi bấm thời gian xem tôi làm những gì và làm bao nhiêu phút.
– Tại sao tao bảo mày đi lau lại cái phòng tập thể dục mày không lau, mày cố tình chống lại tao phải không?
– Hôm nay tôi lau phòng đó 2 lần rồi đấy chứ.  
–  Sao vẫn còn có chỗ ướt nước mưa, mày chưa lau.  
– Tôi lau rồi, ông mở ca mê ra nhìn xem nào, mưa to thế này dột nước lung tung cả.  
– Mày dám cãi à?
– Ông mở cửa cho tôi đẩy xe rác đi đổ, đến giờ rồi.  
– Mày không đi lau lại tao không cho mày đi đổ rác xem mày làm sao.
“Mả cha nhà mày cái lão bảo vệ còm nhé, mày dồn tao đến bước đường cùng rồi đấy, càng nhịn mày càng làm già hả? Tôi không chịu nổi sự ức hiếp quá đáng của lão bảo vệ còm nữa, cố gắng đẩy hai xe rác cao quá đầu người dưới trời mưa rào đi đổ xong, tôi quay lại trước mặt lão bảo vệ:
– Ngày mai tôi nghỉ không đến làm nữa nhưng tôi nói để cho ông biết người Việt Nam chúng tôi cũng là con người bằng xương bằng thịt và có lòng tự trọng như người Đài Loan của ông vậy, ông sống cần phải có tình người chứ đừng nên khinh thường và ăn hiếp người khác, ông hãy nhớ cho kỹ điều đó và tôi hy vọng sẽ không bao giờ phải gặp lại ông lần nữa.
Lão bảo vệ mồm há hốc khi tôi nói với lão trước mặt mấy người Đài Loan đang ngồi nơi phòng khách, nhìn bộ mặt đỏ như gà cắt tiết của lão tôi không khỏi buồn cười, đồ con…cẩu! Cho mày chừa cái thói khinh thường và bắt nạt người Việt Nam chúng tao đi nhé.
Con đường hầm dài hun hút và con dốc cao thăm thẳm của đèo Đông Hồ dưới trời mưa đêm như muốn níu giữ chân tôi. Nghĩ đến chị Tú Vân đang lo lắng đợi tôi ở nhà tôi cố đạp xe nhanh hơn, chị Tú Vân ơi hãy yên tâm dưỡng bệnh, ngày mai nhất định tôi sẽ tìm được công việc mới tốt hơn.
剛「贈錢」給醫院才回來還未歇息,阿娥(一位剛認識的朋友)一直打電話來:
-妳想不想接替我的工作?不然我要找別人了,後天我要自首回國了。我兒子12月16日結婚,不能再延時間了。工作機會難得,妳不做就沒有了喔!
我的幾位好朋友激烈反對:
-妳瘋了嗎?只有瘋了才去接那苦差事,秀雲姐又不是妳媽媽,為什麼要自討苦吃呢?妳剛出院身體還沒康復,他又沒錢聘妳照顧,那是他的事啊。
我無語中。現在要怎麼辦?人與人之間最可貴的是人情,我和秀雲姐(一個我照顧快兩年的臺灣病人),還欠她一個人情。
我還記得那天答應來和信醫院照顧秀雲姐是2011年的7月底,當時天氣悶熱好難受,秀雲姐日夜哀叫使得臺灣看護美花姐受不了苦所以決定不做了。我剛來時,秀雲姐好像對我的照顧不信任也不滿意,她叫我試做幾天,如果不會做她就換別人。那時我的自尊心浮起,我原本想要走但一想到在租房吃飽了再等工作,我只好摸摸鼻子,算了~做一天算一天,本想逃跑今天做這,明天在做其他地方,有工作可做算不錯了。
秀雲姐得乳癌已經16年然後移到肺部,她的生活脫離不了病床,從一個靈活在某家著名的公司當會計,因疾病所以工作沒了,沒結婚生子,沒親人照顧所以當每次發病她又想不開要自殺。不明的病因使她無法呼吸,健康指數常在警戒的範圍,醫生也搖頭。我將近一個月在醫院用心地照顧她,有兩次我已經替她準備好辦後事。日復一日我都用薑母打碎泡溫水,加鹽巴和酒放入大盆子給她泡腳消腫,然後日夜幫她按摩,當每次她難呼吸時,我又得站著幫她拍背使我自己的腳很疼痛。
她對我的感情已改善很多,常握我的手好像是想說謝謝。聽醫生說可以出院回家時,她開心地哭得說不出話來。不敢相信自己還可以有回家的一天,她很熱誠的請我一起回家,離開黑心仲介公司。我也願意照顧她而降半薪,我想讓她不要為了錢的壓力才能安心養病。我用心地照顧她有如一個孩子一樣,她慢慢的好轉,因此她也不會再有自殺的念頭了。
她聽我的話天天運動和準時吃飯。從用氧氣筒到正常呼吸,自己走路不到三分鐘,一開始只能拔掉氧氣罩幾分鐘~只能走幾步,秀雲姐復健到可以回復到一般生活,經過6個月與疾病抗衡,她之後已經完全離開依賴氧氣筒的生活。可以慢步一整天。我逃跑的日子與她生活再一起,我們一起出遊走遍臺灣,這也證明一個癌症末期的病人終於勝利疾病,延長生命力。
但…如果沒有這個「但」字我就像許多做工領薪水的人一樣而沒有這篇故事與大家分享。
幾次陪秀雲姐去運動偶然我認識了阿娥姐,娥姐也是逃跑了幾年,目前在另一邊東湖山下的公寓打掃。從秀雲姐家到娥姐那要騎20分鐘腳踏車,經過一個好長的隧道和越過一條彎彎曲曲的山坡。聽說娥姐要自首回國,我向秀雲姐商量請她讓我取代娥姐的位置,這樣也減少秀雲姐的負擔,秀雲姐看著我於心不安感到自己的錯哭了起來。知道秀雲姐最有壓力的是金錢所以我也不能再讓她操心,微薄的薪水又沒有親人在身邊若讓她操煩,恐怕無法預測會發生什麼事情。
有一天傍晚,娥姐帶我與公寓管理長介紹,那位主管臉型有如銅盤,身材又像油桶一樣胖,他瞄我從頭到腳:
-妳有老公嗎?
-我已經有老公和一個小孩。
-有老公了還說什麼,你家住哪?
-在另一邊東湖山下。
娥姐趕快與這位管理長說悄悄話,站在旁邊的警衛先生哈哈大笑。我很討厭他們的態度打算要走,但想著秀雲姐手上拿著存款簿忐忑不安的畫面顯現在我腦海。送佛送上天吧,將近這兩年陪在她身邊一起分享開心與難過我已把她當作我第二個媽媽了。好吧,拚一次看看。我很快就做決定。
好大的公寓區有三棟高樓聳立,娥姐說工作很簡單,工作從下午一點至晚上八點半,薪水2萬1/月,做得少睡得多,不像其他工作那麼辛苦。她比手畫腳一會兒然後急忙趕回去,雖然薪水已經預領但還要再做兩天。那位管理長開著一台亮晶晶黑色車子停靠近正門,娥姐帶著滿面逞威風的笑容上車。
第一天也是說新的工作開始,從早上我就要給秀雲姐準備晚餐和其他需要的東西,中午吃完飯後我再出門上班。小小的一條路但在綿綿細雨中感覺越騎越遠,冰冷刺骨得感受,我拱肩縮背在一件超大的雨衣裡用力控制著老舊的腳踏車。沿著隧道滿滿噗噗的聲音好像是鬼叫一樣,我感到毛骨悚然,一種寒意的感覺順著脊椎跑。天哪!山坡怎麼那麼陡呀?越爬越高,我埋頭牽著腳踏車,滿頭大汗。突然有一種吞到鹹鹹的淚水,退縮的我也爬過了山坡,風雨潑到我臉上讓我更堅強,看著時間想到已經到了秀雲姐吃藥的時間。
-你會不會冷?如果沒辦法適應就不要硬撐了。
秀雲姐很喘著出氣。
-喔,你別擔心,這沒有什麼啦。
我小心翼翼牽車沿著路邊下山。回頭看小路好像豎在頭頂,只要一想到夜晚一個人又爬著山坡回來我就打寒噤。
警衛先生丟給我一把鑰鎖和一張進出卡,他說:
-你先擦客廳然後再打掃那棟10樓。記得沒?你們越南人就算一直提醒,但最後還是會忘記。
我小小聲說謝謝但不會忘記給他個記仇的眼神,企圖提醒他不要觸犯到我們越南人。
天哪!怎麼那麼髒呀?全部都被一層黑色灰塵蓋住,娥姐還說每天都在打掃,不知道她打掃到哪裡去了?埋頭擦擦掃掃使兩隻手酥軟無力,兩腿發酸,我往客廳的沙發拖行:
-你怎麼不去把垃圾分類和把它整理好,現在還坐這裡喔?
從何時警衛雖然在前面我都不知道。我連續做4個小時沒休息,他往我這邊靠近:

-你朋友是管理長的女朋友所以我放過他,但是你不可能像他一樣領錢坐著不動喔!你們幾個都很愛錢,管理長又老又醜,你們幾個來過這裡工作都跟他在一起,我才36歲而已卻沒有半個人喜歡我。
我快速閃過他的狼爪,他生氣的眼神像似乎想把我生吃活吞的感覺。
-哼~別作夢!休想對我卑劣行為喔!
埋頭在6個好大的垃圾桶分類整理,紙類歸紙類、瓶子歸瓶子類、廚餘歸廚餘類...我把口罩拉到靠近眼睛但垃圾的臭味還是沖進鼻子,噁心的味道令我有種想吐的感覺。經過兩個小時,巨大的垃圾堆已經整理好好的,肚子餓到快昏過去,我開口問警衛先生:
-我可以休息一下吃晚餐嗎?
-你有擦樓梯了沒?我從早上做至現在還沒吃呢。
你XXX的,我可不是神,人沒吃是會死掉,你的年紀可只不過像我小弟一樣大,但因為不捨秀雲姐所以我才要忍辱,不然...
用所有的力氣在雨中推兩桶比人還要高的垃圾,再一段路倒完垃圾後我就可以自由了。又賣力牽著腳踏車越過豎起的山坡和隧道我騎腳踏車回秀雲姐家。
-累什麼累,你不要亂擔心,邊工作邊玩而已。
我裝著一副不累的樣子讓她安心。晚上躺在床上全身痠痛無法翻身,秀雲姐的打呼聲使我無法入眠。好人做到底,如果我努力加油工作能幫秀雲姐減輕金錢的負擔,如果老天保佑讓她多活幾年。她哪來的錢請看護。
日復一日,隧道和爬坡地對我來說已經很習慣了,東湖山的凌風蕭蕭和寒雨不讓我不再害怕了,瘦巴巴的警衛怒目以視如鵂鶹的眼神也很平常了。你做你的事,我做我的事,別找我麻煩就好。
連續雨綿綿好幾天,天氣寒冷刺骨使病剛好的我感到更累,上氣不接下氣還必須用力推著腳踏車爬到山坡頂,我感覺好像缺氧一樣.中午的山路原本沒人更靜悄悄。已經遲到10分鐘,是因為秀雲姐有朋友來家裡作客,我要煮菜請客。動作要快一點不然又被警衛罵就受不了。娥姐做得少睡得多又不被盯、不被警告,而我呢要賣命做像奴隸一樣,一會兒被使喚做這個,一會兒又罵那個,氣死人了但又不能怎樣。
兩手緊緊握著煞車我緩慢的下坡,車子跑著跑著煞車吱吱叫。突然…車輪好像撞到路邊的什麼東西使我晃了一下。碰一聲…一瞬間人和車子撞到山壁然後飛到跌倒在路中央,雨衣卡在車鏈上使我無法起來,路上好落寞,好險沒有車子來往不然…終於我也爬回到路邊,手心和膝蓋都是血,臉和嘴巴痛得受不了,我用手撫摸著臉上的雨水,黏黏的都是血。一拐一拐的把車子丟在路邊,使勁的拖著步趕著往工作地方走。
-你陪哪一個人睡覺到這麼晚才來?下次我不給你算錢喔!
-我騎車跌倒。
-你去把裡面幾包寶特瓶拿來壓扁,那樣放很佔空間啊。

我再一次重複回答。警衛先生沒有注意看我的臉被挫傷。我不敢相信,我全身都是傷,1/2顆門牙不翼而飛。警衛先生強拉我往樓梯下面走。寶特瓶一包包疊成山:
-娥姐從來不必把寶特瓶壓扁啊!為什麼你叫我做...
-我已經和你說過了,她是她,你是你,你們兩個不一樣啦!你不懂嗎?趕快做就對了。
我急急忙忙用衛生紙稍微擦過傷口然後要開始踩扁寶特瓶的工作,頭昏腦脹,手腳疼痛,感覺快要昏倒。
-一樓還有一堆蒲葵,你全部把它拿下來剪斷放入塑膠袋然後晚上載去丟。
天哪!你真是太過份喔 警衛先生,你欺人太甚了。我臉色發紅因為非常生氣。本來要丟那堆塑膠袋到地上但又想起秀雲姐的狀況。又繼續努力拉著一堆刺刺的蒲葵走在雨中,邊做嘴邊偷罵警衛先生,xxx我在台灣住那麼久但從來沒遇過像你這麼惡劣的人,若不是逃跑身分和不捨秀雲姐我早就扁死你了,真是沒有良心。
當她看到我一拐一拐走回家時,秀雲姐一臉慘白。受點小傷不痛啦~為了不想讓她擔心我要假裝走來走去感覺一點都不痛。
老醫生笑:哦?
-你真是...若是別人撞到你的話你還可以要賠償,但你自己跌倒就自己付錢吧!也對喔,當我跌倒的時候如果有車子經過搞不好又要送骨灰回越南了。哈哈...我的命真是九命怪。對自己笑和鼓勵自己我還是很幸運呢。
這次跌倒是我一生中無法忘記的,繳了快半個月的冤枉錢才有了顆假牙,我又天天盡力的越山坡,秀雲姐癌症末期也越來越危險和花不少錢,有很多次我要放棄因工作太辛苦,但一想到秀雲姐的狀況我又再拚。下班一個人走在夜晚寒風刺骨的路上我才深深體會到受這種汙辱,體會到逃跑的辛苦和他鄉賺來的辛苦血汗錢。
冬天的天氣越來越冷,雨連續下了一整個星期,公寓地區到處都是水,警衛先生眼睛一直轉一直叫我東做西做,他坐著算時間看我做了什麼和做了幾分鐘。
-為什麼我叫你去整理打掃健身房你都不去,你故意反抗是不是?
-今天我已經擦過健身房兩次了。
-為什麼還有淋濕的地方你還沒擦?
-我擦過了!你打開監視器看看,雨下這麼大到處都在漏水滴滴答答。
-你還敢頂嘴?
-你開門讓我把垃圾推出去倒,時間到了。
-你不再去擦健身房我就不讓你出去倒垃圾看你能怎麼樣?
你XXX的,你逼我到無路了,越忍越讓你得寸進尺?我受不了他的威脅,力爭推著兩台裝滿比我的頭還要高的垃圾車在雨中倒完我回來走到警衛先生面前:
-明天我不幹了,但我告訴你讓你知道我們越南人也是有血有肉,我們也有自尊心與台灣人一樣,你要有人情,不要看不起和欺負別人,請你把我說的話記住,我希望再也不會見到你。
我說這番話十幾位台灣人也在場,警衛先生張大嘴吧,看到他的臉赤紅..我覺得太好笑了,XXX讓你改掉看不起和欺負我們越南人的作風(習慣)吧。
隧道深長..和高遠的東河山坡在夜雨下好像是想留住我。想到秀雲姐為我擔心正在家裡等待,我用力踩得更快。秀雲姐,請安心養病,明天我一定會找到更好的工作。

 

文:范草雲/太平 Phạm Thảo Vân-Thái Bình
翻譯:阮舒婷Thư Đình