Qua cơn giông bão 經過風雨

Chỉ cách đây một thời gian không lâu tôi đã phải sống trong đau khổ và tuyệt vọng, không nơi ăn chốn ở, một mình bơ vơ giữa xứ lạ quê người. Vì công việc không được thuận lợi tôi đã phải chịu áp lực, sự ngược đãi từ phía nhà chủ và công ty môi giới. Không còn cách nào khác tôi đã trốn ra ngoài trên con đường đầy ắp những chông gai và cạm bẫy.
Một ngày, hai ngày rồi cả tuần trôi qua tôi không tìm được việc làm, không bạn bè, không nơi ăn chốn ở, tôi sống như một cái bóng và luôn chìm đắm trong nước mắt cùng những suy nghĩ tiêu cực. Ban ngày tôi lang thang đi tìm kiếm việc làm, ban đêm tôi chui vào chiếc xe tải rách nát để tìm cho mình một chốn ngả lưng, từng cơn đói rét tìm đến với tôi. Rồi một ngày tôi tỉnh khỏi cơn mê, đó là lúc tôi tình cờ ngước mắt nhìn ra ngoài trời đêm và thấy cây thông trước chiếc xe tải cũ nát mà tôi đang ngồi bên vệ đường đang oằn mình chống chọi với cơn giông bão.
Gió thổi ào ào vút qua những mái nhà từ xa tạo thành những âm thanh rờn rợn. Cơn giông bão to kéo theo từng cơn mưa như trút nước khiến cho con đường bị bao phủ bởi một màu trắng xóa. Mọi thứ nhập nhòe trước mắt tôi vì tôi đang khóc, đôi mắt đã sưng húp lên và quầng thâm đến tội nghiệp. Tôi thấy mình cũng giống như cây thông kia, cũng đang chống chọi với cơn bão giông dữ dội, nhưng tôi sẽ không đổ ngã đâu, tôi không thể biến mình thành một nạn nhân nữa.
Tôi đứng thẳng dậy, bước ra khỏi chiếc xe tải cũ nát đó và bắt đầu tìm bằng được cho mình một công việc làm. Tôi tin rằng đâu đó vẫn còn có phép màu, tôi phải chứng minh rằng cuộc sống lưu vong dù khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ cố gắng vượt qua.
Gia đình tôi nghèo lắm, còn có một món nợ khổng lồ ở quê đang đè nặng lên đôi vai của tôi. Tôi vội quàng lên người chiếc áo cũ sờn và xỏ vào chân đôi giày đã rách. Tôi lê bước ra đi và không quên nhìn lại chiếc xe tải người ta vứt bên vệ đường mà mấy đêm qua là phòng trọ che nắng che mưa cho tôi. Tôi lê người đi từng bước thấp bước cao, vừa đi tôi vừa gào khóc “ông trời ơi! Sao con lại khổ thế này, hải ngoại là đây sao?”. Một mình tôi thân gái chân yếu tay mềm, không một người thân ở bên, hành trang mà tôi mang theo chỉ duy nhất có mấy bộ quần áo cũ.
Tôi đi men theo cánh đồng lúa, hễ gặp ai cũng hỏi việc, nào là trồng rau, cấy lúa nhưng tất cả đều vô vọng. Một ngày nữa trôi qua, màn đêm đen đang dần bao phủ khắp bầu trời, tôi vẫn mải miết đi trên cánh đồng đó. Đến nửa đêm tôi mệt mỏi và không còn đủ sức để đi nữa, tôi bèn buông người nằm dài bên rãnh nước. Trên cánh đồng dài mịt mù vô tận hai hàng nước mắt tôi chảy ướt đẫm vai áo. Tôi choàng mở mắt nhìn thấy ánh trăng mờ ảo, thi thoảng hé vội qua những đám mây đen trên nền trời. Sương đêm bắt đầu rơi dày đặc, tôi rùng mình cảm thấy cái lạnh thấu xương ở cái vùng đất hẻo lánh này.
Tôi còn không biết là mình có còn đủ sức để đi tiếp nữa không. Tôi tự hứa với lòng mình rằng tôi sẽ cố gắng đi tiếp, hoặc cũng có thể tôi sẽ dần kiệt sức và chết trên đường đi. Nhưng lúc này đây tôi đã cảm nhận được cơ thể mình đang trở nên yếu ớt, toàn thân tôi rã rời. Tôi đang lo sợ rằng mình không còn có cơ hội để trở về nhà và nhìn thấy gia đình mình nữa. Tôi tựa đầu trên mặt đất lạnh và ẩm mốc, mắt nhắm nghiền, kiệt sức, nhưng tôi phải tiếp tục hoàn thành sứ mệnh, tôi phải cứu gia đình thoát khỏi món nợ, thoát khỏi cảnh đói nghèo.
Cứ mỗi giờ trôi qua, khi tôi ngắm nhìn hoàng hôn đổ dài trên triền núi, tôi luôn tự hỏi liệu tôi và gia đình có còn cơ hội gặp lại nhau không? Tôi đau đáu nghĩ về gia đình và hai đứa con bé bỏng của mình mà quặn thắt cả cõi lòng, tôi thấy mình bất lực vô cùng. Ở cách xa hàng vạn dặm chắc con tôi đang ngày đêm ngóng chờ tôi. Cũng đã lâu lắm rồi tôi không có tiền điện về cho con tôi. Kiểm tra trong máy còn 70 tệ tôi liền gọi ngay về cho con. Trời ơi hai đứa con tôi nó đang ốm, tôi chợt nghe thấy giọng nói của con tôi yếu ớt và đứt quãng, bọn chúng đang miên man trong cơn sốt, tôi nghe thấy mà động lòng thương như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang găm trên thể xác của tôi.
Trái tim tôi như vỡ tan thành trăm mảnh, tôi chỉ ước sao giờ này có thể ở bên con để vỗ về, chăm sóc. Càng nghĩ mà càng cảm thấy xót xa cho phận mình. Đang mải miên man theo dòng suy nghĩ bỗng nhiên tôi thấy hai bàn chân của tôi đau nhức và bụng dưới của tôi nữa. Tôi đau theo từng bước chân tôi đi, đau theo từng nhịp thở, có một căn bệnh gì đó đang phát ra trên cơ thể tôi. Nhưng tôi là người bất hợp pháp nên không thể đi khám chữa được.

Trong màn đêm bao phủ tôi như con chim lạc bầy không tìm được tổ ấm. Từng cơn đau, cái đói cái mệt cứ thấm dần vào cơ thể tôi, nhưng nó không cho phép bước chân tôi được dừng lại. Qua đêm hôm đó tôi qua được ngọn đồi cuối cùng. Tôi đưa mắt nhìn xuống quan sát xa xa là những tia sáng hắt ra từ những ngọn đèn trong thành phố…
Cuối cùng tôi cũng tìm được việc làm qua mười lăm ngày đêm, tôi xin được một công việc ở trong quán ăn. Trong thời gian làm việc cơn đau bụng của tôi lại tái phát nhưng tôi đành bấm bụng chịu đựng. Được khoảng 16 ngày sau do không thể chịu đựng được nữa tôi đã đánh liều đi bệnh viện nhỏ khám. Bác sĩ kết luận tôi bị u buồng trứng, khối u đã to đến 8cm và khuyên tôi đến bệnh viện lớn mổ. Nhưng tôi không có tiền, không có thẻ bảo hiểm lại không có người thân thích bên cạnh thì không thể đi viện mổ được.
Tôi đã đi vào con đường tăm tối, tôi khuỵu xuống, tôi muốn khóc, muốn gào, muốn bóp nghẹt trái tim mình để không phải chịu đau thêm nữa. Tôi lại một lần nữa lững thững bước đi trong vô định khi cơn giông bão vừa ập đến. Tôi lê bước ra đường mặc cho gió mưa táp vào mặt, vào cơ thể mỏng manh bệnh tật của mình, lúc này đây tôi chỉ muốn tìm cho mình một con đường thoát khỏi thế gian này, tôi sẽ đâm đầu vào chiếc ô tô kia, như vậy chắc chắn tôi không còn phải chịu đau thêm nữa.
Từng ngọn đèn đường đang soi sáng bước đường tôi đi, chút ánh sáng đó đã chiếu rọi vào khuôn mặt tôi. Bất giác nó làm tôi thức tỉnh. Nếu tôi chỉ biết tìm đường thoát thân cho mình còn gia đình tôi thì sao, các con tôi sẽ thế nào, món nợ ở quê nhà chồng tôi sẽ phải gánh vác ra sao…? Tôi cần phải sống, cần phải bước tiếp chặng đường đầy dãy những chông gai này để gia đình tôi thoát khỏi vũng bùn lầy.
Càng nghĩ thông bước chân của tôi càng bước đi nhanh hơn, từng bước đi vững hơn như thể thôi thúc ý chí và lòng quyết tâm của mình. Đang rảo bước trên đường bỗng tôi nghe thấy đâu đó có tiếng xe đổ rác, bất giác tôi ngoái cổ nhìn lại thì thấy bên vệ đường có một chị đang đứng chờ xe rác dường như là người Việt Nam. Tôi mừng như mở cờ trong bụng và tiến lại gần chị làm quen, tôi bèn kể lại sự tình với chị. Chị động lòng thương và hứa sẽ cho tôi mượn thẻ bảo hiểm và đưa tôi đi viện chữa bệnh. Đang trong cơn đau dữ dội và cảm động trước tình thương của chị tôi ngất lịm đi ngay lúc đó.
Khi tỉnh lại tôi thấy mình đang nằm trên giường bệnh, chị đang ngồi cạnh tôi, tôi rất yếu và hít thở từng hồi yếu ớt. Chị vội nắm chặt tay tôi và báo với tôi rằng ca phẫu thuật đã thành công. Tôi thật may mắn khi gặp được chị, gặp được ân nhân đã cứu giúp mình thoát khỏi vòng tay của tử thần. Tấm lòng này tôi nguyện suốt đời tạc dạ ghi ân.
Sau một tuần nằm viện tôi đã được xuất viện trở về, tôi sung sướng và muốn hét lên thật to như muốn chứng minh đây là sự thật, không phải là một giấc mơ. Nhờ ơn người chị tốt bụng mà tôi đã sống sót để tiếp tục đấu tranh cho cuộc sống mưu sinh đến ngày hôm nay.
Đêm nay tôi trằn trọc mất ngủ và nhớ đến tháng ngày đã qua, nhớ đến chặng đường giông bão mà tôi đã vượt qua như mới ngày hôm qua. Bước đường đó không thể không nhắc đến công ơn của những người đã tiếp sức cho tôi. Từ sâu tận đáy tim tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc đến người chị Việt Nam, các y bác sĩ bệnh viện đã giúp cho ca mổ của tôi thành công. Bên cạnh đó tôi luôn biết ơn một món quà tinh thần lớn lao mà các bạn Việt Nam đã gọi điện thăm hỏi tôi, tiếp thêm cho tôi nghị lực. Và tôi cũng chúc cho các bạn đang sống trong cảnh lưu vong luôn may mắn và gặp được những người bạn tốt như tôi.
Qua đây tôi cũng mong sao các anh chị đang làm trong hợp đồng hãy mở rộng tấm lòng yêu thương và thông cảm cho những người sống ngoài vòng pháp luật như chúng tôi. Vì chúng tôi cũng chỉ vì đã đến bước đường cùng, vì cuộc sống mưu sinh, vì cái đói nghèo nên chúng tôi mới bất đắc dĩ lựa chọn đường trốn. Và với những dòng chữ nhỏ bé này tôi cũng muốn gửi một bức thông điệp đến những bạn đang gặp khó khăn như tôi, đang trải qua biến cố, đang tuyệt vọng…hãy cố gắng lên. Chúng ta phải biết vững tin và hi vọng, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng…
Thanh Thủy-Hà Nội
0939-174259

前一陣子,我曾過著痛苦與絕望的日子。我沒有地方可以住,因為工作不順利,在異鄉單身無靠,承受雇主和仲介公司的壓力與虐待。因此我不得已逃跑了,眼前充滿荊棘和陷阱。
過了一個禮拜,我依然找不到工作。沒有朋友陪伴,也沒有地方可以住,我就像一個每天都生活在淚水中的沉默影子,一直被消極的念頭包圍。白天我到處找工作,晚上就在一台破爛的貨車裡睡覺,承受寒冷與飢餓。某一天,我看到這台老舊貨車前,有一棵松樹正在彎下身來抵抗風暴。
傾盆大雨下了滿路,狂飆的大風大雨讓車頂不停發出可怕的聲音。我的眼淚也跟著雨一直流下來,眼前模糊一片!我覺得自己就像那棵松樹,單獨與暴風戰鬥,但我卻不會倒下的,我不願讓自己變成一個廢人。於是,我站起來,走出那台貨車,開始尋找工作,我相信奇蹟將會發生,我一定要證明流亡的生活不管有多困苦我也能度過。
我穿上一件舊衣服和已經破爛的鞋子走出來,轉頭看廢棄的那台舊貨車,過去幾夜幫我擋風遮雨的小屋。我邊走邊大哭:「老天爺啊!為何我這麼辛苦,海外工作就是這樣嗎?」我的家境貧困,還有龐大的債務,現在一個女生在海外,沒有一個親戚在身邊,行李只有幾套舊服裝而已。
我沿著稻田走,遇到任何人我都詢問工作機會,不管是種菜、耕田都可以,可是總是落空。一天過去,夜晚開始籠罩天空,我依然留在那片田野。到了半夜,我累到整個人沒有力氣繼續走,我便躺在水溝旁休息。在這個狹窄的田梗上只有我和蟲鳴,我眼淚不斷的流下,望著天空,模糊的月亮隱藏在烏雲裡,朦朧的夜晚使我感到寒風刺骨。
我不知道自己有沒有足夠的力量往前走,但我對自己承諾要堅強下去,一定要繼續往前走。我覺得自己完全沒有力氣,全身疲倦,很擔心我沒有機會回到家,看到自己的家人了。又我記得我必須完成使命,幫家庭還清債務。
每一個小時過去,我都自問「跟家人還有機會再相見嗎?」我思念兩個小孩,心如刀割,覺得自己好無力。在遙遠的那地方,我的孩子應該在盼望著我,我好久沒有錢打電話給他們了。打開手機,餘額查詢還剩七十塊,我立刻打回家。天啊!兩個小孩正在生病,我聽到孩子虛弱的聲音,正在發高燒,如同有千萬玻璃片插在身上似的。
此時,我只想能夠在孩子旁照顧與安撫他們,越想我越難過。正在胡思亂想,突然覺得我的腳和肚子痛得厲害,好像有什麼病在發作,可是我是逃跑外勞,不能去看病。

深夜裡,我就像一隻迷失方向,找不到溫暖的小鳥似的,不管多疼痛或飢餓我也不允許自己停下腳步。終於,翻過了最後一座山頭,我看到從城市裡反射的光線。

流浪十五天,我找到在餐廳的工作,這段時間我肚子還是一直不舒服,但是我只好忍受。第十六天,我才冒著風險到小醫院診療,檢查之後,醫生說我有卵巢腫瘤,已經八公分大了,勸我到大醫院開刀。但是,我沒有錢、沒有健保卡、又沒有親人照顧,我哪敢開刀呢!
我想哭、想咆哮、想麻醉自己,讓它不再感到疼痛了。此時,我只想要離開這個世間,如此,我將解脫。
路燈照亮我行經的道路和我的臉,我突然清醒了。若我只顧著自己解脫,那我的家庭和我的小孩怎麼辦呢?家鄉所欠的債和老公怎麼辦呢?我必須活著,繼續走過荊棘道路。
越想著我的腳步越快、越穩。我聽到附近垃圾車的聲音,不由得回頭看,我看見路旁一個正在等垃圾車的姐姐,好像是越南人。我接近她把所遇到的情況與她分享。聽完了我的故事,她很可憐我,她說她會借給我健保卡和帶我到醫院。因為感動,加上肚子的痛又發作,我就昏倒了。
醒過來的時候,我發現自己躺在病床上,她坐在旁邊,我這時還很虛弱,她緊握我的手,告訴我手術成功了。我覺得非常幸運才能夠遇到她,救了我一命,我永遠銘刻在心。
住院一個禮拜後,我可以出院了,我快樂到想大喊大叫,這是真的而不是作夢。遇到好心人我才能逃脫死神手掌,也能夠繼續謀生。
回想走過風雨的那些日子,好像昨日才發生。今天能還在這個世界,都是好人的幫忙。從我內心深處,我想向越南姐姐和治療我的醫師說一聲感謝!此外,感謝打電話關心我的越南朋友,有精神的鼓勵才有今天的我。祝流亡的朋友也如我一般幸運,可以遇到好的朋友。
透過我真實的故事,希望還有合約的大哥、大姐要打開心胸,希望台灣朋友可以站在我們的立場著想,我們也是陷入絕境才會逃跑。在此,我也想給跟我同樣困境的朋友加油打氣,我們一定要不斷相信風雨過後,天空將會晴朗如洗。

Bài: Thanh Thủy
Dịch: Thái Lĩnh

文/清水

翻譯/彩綾