Chị Hiền nhà tôi 短暫卻珍貴的家人

Người ngoài? Lần đầu tiên gặp chị Hiền suy nghĩ như vậy đã lóe lên trong đầu tôi.
Chị Hiền là một khán hộ công người Việt Nam khoảng 40 tuổi. Sau khi nội bị gãy xương chậu thì chị Hiền đã trở thành một thành viên không thể thiếu của gia đình tôi. Mặc dù giữa chị và gia đình tôi vẫn tồn tại rào cản ngôn ngữ sâu sắc nhưng khuôn mặt chị lúc nào cũng luôn tươi cười và chị luôn cố gắng dùng giọng điệu hơi kì quặc để gọi tên của những thành viên trong gia đình. Cũng chính vì ngôn ngữ bất đồng mà chị đã tạo ra bao tiếng cười cho mọi người. Ngay đến cả hàng xóm của tôi cũng thích đến nhà tôi nghĩ đủ mọi cách hoa chân múa tay để nói chuyện với chị. Cứ như thế chúng tôi đã bắt đầu một cuộc sống mới được hơn hai năm rồi.

Tôi vẫn nhớ như in vào một ngày cuối tuần năm đó, tôi từ trường học về nhà gặp chị Hiền lần đầu tiên mà phải thốt lên rằng: “Wa, xinh thế này sao mà đã là mẹ của hai cô còn gái 20 tuổi rồi”. Đó cũng là câu đầu tiên tôi nói với chị. Chị lúc nào cũng nở nụ cười và chăm sóc bà nội tận tình.
Từ sau khi chị Hiền gặp chị gái tôi, lúc nào chị cũng tâm sự với mẹ tôi là chị nhớ con gái của chị lắm, chị rất ngưỡng mộ niềm hạnh phúc được quây quần bên gia đình. Mặc dù chị cũng ít nhắc đến những khổ cực của mình, nhưng chúng tôi đều cố gắng giúp chị gửi tiền, liên lạc với gia đình và gửi quà cho người thân của chị để giúp chị phần nào nhẹ vơi đi những nỗi bận tâm.
Từ khi gia đình tôi có thêm một trợ thủ đắc lực để chăm sóc nội, mọi người đã giảm đi một phần gánh nặng lớn. Những tưởng bao giông tố trong gia đình đã dần lắng xuống thì lại thấy ông bà nội ngày càng bài xích sự có mặt của chị Hiền khiến cho chị khó mà thích hợp được với nội. Chính vì vậy chị thường than thở với bố mẹ tôi. Hóa ra là do ông bà nội tưởng rằng cả gia đình đã bỏ rơi họ nên mới mời người nước ngoài đến giúp đỡ. Qua bao nhiêu lần tranh cãi và nói chuyện ông nội dần dần mới chấp nhận chị Hiền là một thành viên chính thức trong gia đình, không khí căng thẳng trong gia đình cũng dần lắng xuống.
Một ngày nọ, khi tôi vừa đi học về đến nhà bà nội đã vội mách với tôi là chị Hiền đã lục tủ đồ quần áo đánh cắp mất một ít tiền mặt của nội. Quá ngạc nhiên, tôi cùng bố mẹ bàn luận về chuyện quan trọng này. Sau khi lục tìm chứng cứ mới biết rằng do nội luôn chỉ coi chị Hiền là người ngoài nên luôn nghĩ cách giả vờ làm mất đồ để đổ tội cho chị.
Tôi nhớ mãi mấy tháng đầu khi chị Hiền mới đến chăm sóc nội lúc nào cũng ngồi ở một góc ăn rau, không ăn thịt cũng chẳng ăn cá. Cả nhà tôi nghĩ mãi không rõ sao chị làm vậy, sau một hồi hoa chân múa tay hỏi chuyện chị mới biết được rằng do người chủ trước kia luôn bắt những di công như chị làm việc quá thời gian, lại tùy tiện trừ tiền và bữa ăn không ổn định. Sau rồi chị đùa vui là do chị rất thích ăn rau, sợ mọi người phát hiện chị ăn nhiều quá nên mới nấp vào một chỗ rồi ăn. Với câu chuyện thú vị này của chị mà cả nhà tôi trêu đùa chị cả tháng liền. Chúng tôi cũng nói với chị rằng, chị thích ăn rau thì cứ ăn, rau nhà trồng được cứ ăn thoải mái. Từ đó, buổi chiều tối hàng ngày chị Hiền đều đạp xe ra đồng ngắt loại rau mà chị thích đem về nhà nấu ăn.
Tết năm nay khi đại gia đình đoàn viên chúng tôi đã mời chị Hiền cùng chung vui với mọi người nhưng chị lại từ chối. Có thể là do chị sợ sẽ lại càng nhớ nhà hơn thế nên chúng tôi cũng tôn trọng quyết định của chị.

Mặc dù thành viên đến từ Việt Nam giúp đỡ gia đình tôi trong khoảng thời gian ngắn này không thể trò chuyện lưu loát với mọi người, nhưng qua thời gian tiếp xúc chân thành với nhau chúng tôi rất coi trọng công lao chị đã giúp đỡ, chăm sóc nội cho gia đình tôi mỗi ngày. Bà nội tôi cho đến ngày hôm nay vẫn không thể yêu thương chị Hiền như một thành viên trong gia đình, nhưng nhờ sự ủng hộ cũng như trò chuyện của những thành viên khác hàng ngày mà chị Hiền vẫn luôn thấy vui vẻ, và lại còn luôn nói là sẽ dẫn đại gia đình chúng tôi đi du lịch, thăm thú Việt Nam nữa.

外人?當我第一次看到阿賢的時候心中閃過的念頭!阿賢是一個約莫40歲的越南看護,自從奶奶骨盆骨折後,阿賢變成我們密不可分的家人了。阿賢臉上隨時掛滿笑容,雖然與家人有很深的語言隔閡,但她總是很努力用很怪的腔調稱呼我們全家的名字,滿頭霧水外也常常爆笑不斷,連鄰居們也很喜歡到我們家努力用盡全身絕活跟阿賢溝通,就這樣我們開啟兩年多的新生活。
永遠記得那天假日從學校返家第一次見到阿賢,「哇!這麼漂亮怎麼可能已經有兩個二十歲的女兒。」這是我對阿賢的第一句話,她總是帶著微笑努力的照顧奶奶。在阿賢見到我和姊姊以後,她總是很常告訴我的母親說她很想念她的女兒,很羨慕家人可以在身邊的幸福,雖然她總是輕描淡寫移工的辛酸,我們只能盡量幫助她匯款及聯絡家人和寄送禮物給她的家人減輕她對家人的牽掛。
當有個得力助手幫助我們家中的照護,對家人們而言減輕了很大的家庭負擔;但家庭風暴正悄悄醞釀。爺爺奶奶一天比一天更排斥阿賢的出現,難以適從的阿賢總是不斷的跟我的父母做溝通,原來是爺爺奶奶以為大家要把他們拋棄了,所以請外籍看護照護他們;經過無數次家庭紛爭與溝通後,爺爺慢慢接受了阿賢成為我們的一家人,家裡也平靜了許多。某天,我再度回到家中,奶奶跟我告狀阿賢偷翻她的衣櫃拿走了一些現金。驚訝之餘,我跟父母討論這個嚴重的問題。求證後是奶奶遲遲把阿賢當成外人,所以常常加諸失物的懷疑與聯想於無辜的阿賢身上。
永遠記得阿賢剛到家裡幫忙看護的前幾個月總是自己躲在角落吃著蔬菜,也不吃魚和肉。百思不解的我們比手畫腳溝通後終於了解事情的緣由。原來是阿賢的上一個雇主總是讓她們移工超時工作、隨意扣錢及供餐不固定。然後她很搞笑的說著她好喜歡吃蔬菜,怕我們發現她吃太多才躲起來吃。阿賢也因為這件趣事,讓我們整整取笑長達一個月之久。我們也告訴阿賢請她盡情的吃蔬菜,家中種植的蔬菜可以隨時供貨。此後,阿賢在每天傍晚時分,就會騎著她的腳踏車到田裡去摘她喜歡的蔬菜回家烹煮。
今年過年,全家團圓的時候我們邀請阿賢跟我們一起圍爐,她卻拒絕了。可能是怕更想念家鄉的家人,所以我們尊重她的選擇。雖然這位來自越南的短暫家人跟我們無法很流暢的溝通,但彼此真誠的相處過後,我們很珍惜有她陪伴及幫助照護的每一天。奶奶至今還是無法把阿賢當成家人一樣疼愛,但有我們的支持及溝通,阿賢現在很快樂的度過每一天,也一直嚷嚷以後要帶我們去越南旅遊。

Bài: Lâm Thái Dung
Dịch: Thái Lĩnh

文/林采蓉
翻譯/彩綾