Chồng tôi không cho về thăm nhà, tôi phải làm thế nào? 老公不讓我回娘家,我該怎麼辦?

Hỏi: Chị Ngọc kết hôn đã hơn mười năm nay, có cô con gái 11 tuổi. Từ khi kết hôn, chồng chị lúc nào cũng tỏ ra lo lắng, chị ra ngoài nhất định phải “bẩm báo" lại: đi đâu, làm gì? Nếu như sau khi tan làm về nhà muộn chút xíu, chồng chị liền nghi ngờ chị có bạn trai ở bên ngoài, nhiều khi dùng lời lẽ gay gắt, thậm chí còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với chị.
Khi con gái còn nhỏ, chồng chị thường mắng con gái gây ồn ào nên hay đánh con, chị Ngọc lo lắng con gái có thể bị chồng đánh chết, chỉ còn cách âm thầm gửi con về nhà ngoại ở Việt Nam, nhờ bà ngoại trông nom dùm, cho đến khi lên lớp 2 mới quay lại Đài Loan.
Con gái từ nhỏ đều ở nhà bà ngoại, tình cảm với ông bà đều rất thân thiết, sau khi quay trở lại Đài Loan hơn 3 năm, chị Ngọc vẫn không góp đủ tiền để về thăm nhà, vì giáo viên trong trường rất nhiệt tình, giúp chị Ngọc đăng ký được một khoản tiền tài trợ, giúp chị Ngọc có cơ hội đưa con gái về thăm nhà, con gái chị vô cùng vui mừng, nhưng chồng chị càng ngày càng tỏ ra tức giận, rất nhiều lần sau khi say rượu nói ra những lời đe dọa chị như: “Cô về Việt Nam thì đừng quay lại nữa!”; “Đợi cô quay về, nhìn thấy mẹ con cô lần nào sẽ đánh không nương tay lần ấy!”; thậm chí còn nói ra những lời hăm dọa, nhằm làm mẹ con chị sống dở chết dở.
Chị Ngọc cảm thấy tính khí của chồng chị vô cùng xấu xa, rất khó gần, mặc dù chồng chị có bán hàng, không những không hỗ trợ kinh tế của gia đình, hàng tháng còn đòi chị Ngọc 15,000 Đài tệ tiền chi phí sinh hoạt, vì vậy chị Ngọc phải làm việc cật lực. Rất nhiều lần, chị muốn bỏ chồng nhưng lại không gạt bỏ được tình nghĩa phu thê trong bao năm qua, và lo lắng nơi ăn chốn ở của hai mẹ con vô cùng bấp bênh.
Xin hỏi Luật sư, chị Ngọc cần phải làm gì để tự bảo vệ bản thân và con gái?
Luật sư trả lời:
Thực ra, khi chị Ngọc suy xét làm thế nào để tự bảo vệ bản thân và con gái, thì điều đầu tiên cần phải làm rõ đó là “bản thân chị có muốn tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này không?”
Nếu như chị Ngọc muốn tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này, và hi vọng bảo vệ sự an toàn của bản thân và con gái, thoát khỏi gánh nặng hàng tháng phải cấp cho chồng 15,000 Đài tệ tiền sinh hoạt phí, chị Ngọc cần phải thu thập các bằng chứng liên quan đến việc bị chồng bạo hành, đe dọa, không chia sẻ chi phí sinh hoạt của gia đình, khiếu nại lên tòa án để xin lệnh bảo hộ dân sự, và yêu cầu người chồng phải chia sẻ phí sinh hoạt chung của gia đình. Những bằng chứng này bao gồm: ghi âm, ghi hình, tin nhắn điện thoại hoặc tìm người làm chứng. Trên thực tế, con gái chị Ngọc đã 11 tuổi, có khả năng trình bày giải thích rõ ràng với tòa án về hành vi bạo lực và không chia sẻ chi phí sinh hoạt của bố mình, đối với chị Ngọc mà nói, con gái chị chính là nhân chứng tốt nhất. Khi chị Ngọc đề cập đến vấn đề cung cấp sinh hoạt phí của gia đình, tòa án sẽ cử một nhân viên chuyên nghiệp làm công tác hòa giải, chị Ngọc có lẽ hi vọng thông qua Ủy viên hòa giải giúp chồng chị hiểu rõ trách nhiệm của người chồng, người cha theo pháp luật quy định, pháp luật không cho phép hành vi bạo lực, qua đây thức tỉnh chồng chị tiến bộ hơn. Ngoài ra, chị Ngọc có thể thông qua lệnh bảo hộ dân sự để cưỡng chế chồng chị đến học lớp phụ đạo, thông qua quá trình hòa giải và các tiết học, quan sát chồng chị có tiến bộ hay không.
Nếu như chị Ngọc quyết định từ bỏ tình nghĩa vợ chồng, cũng giống như trên, thu thập chứng cứ về hành vi bạo lực, dọa dẫm hai mẹ chị Ngọc làm, và bằng chứng về việc không chia sẻ phí sinh hoạt, phí cấp dưỡng, và hành vi bạo lực con gái, theo hạng mục 2 khoản thứ 3 mục 1 điều 1052 của bộ Luật dân sự, bị người chồng hành hạ khi chung sống, và hai bên không thể chung sống với nhau, là lí do không thể tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân, đệ đơn li hôn lên tòa án, sau đó hợp nhất theo quyết định của tòa án quyền nuôi dưỡng con gái, yêu cầu người chồng phải nộp phí cấp dưỡng con gái mỗi tháng, như vậy trở về sau, chị Ngọc trút bỏ được cuộc sống hôn nhân kinh hoàng khiếp sợ, sứt đầu mẻ trán lo lắng phải nộp 15,000 Đài tệ tiền phí sinh hoạt cho chồng, cuối cùng, cần nhắc nhở thêm là, nếu như sau khi li hôn chồng chị Ngọc vẫn còn hành vi bạo hành hai mẹ con chị, có thể yêu cầu lệnh bảo hộ dân sự để bảo vệ sự an toàn của bản thân và con gái.

阿玉結婚十多年,有一個女兒今年11歲。結婚以來,先生一直對她很不放心,她出門一定要報備,到哪裡做什麼,如果下班稍微晚回家,先生就會懷疑她在外面有男朋友,對她惡言相向,甚至動手打人。
女兒小時候,因為他嫌小孩吵,常常動手打孩子,阿玉擔心孩子被打死,只好偷偷把孩子送回越南娘家,請娘家媽媽幫忙照顧,直到讀小學二年級才回台灣。
孩子從小在外婆家長大,和外公外婆感情很親,回台灣三年多,阿玉一直都沒存夠錢回去,因為學校老師熱心,幫阿玉申請了一筆補助,讓阿玉可以帶著孩子回越南探親,女兒非常高興,先生卻越來越生氣,多次在酒後口頭威脅阿玉:「妳回越南就不要回來了!」「等妳回來,我見你們母女一次打一次!」甚至還語出恐嚇,要讓她們母女死得很難看。
阿玉覺得先生脾氣太壞,很難相處,他雖然有做生意,不但不養家,每個月還要跟阿玉要一萬五千塊生活費,讓阿玉疲於奔命工作。她曾多次想離開先生,又放不下多年的夫妻感情,卻也擔心這樣下去,自己和女兒的處境岌岌可危,請問律師,阿玉該怎麼保護自己和女兒?
律師回答:
其實,阿玉在思考如何保護自己和女兒時,首先應釐清的是「自己是否還願意繼續維繫婚姻?」
如果阿玉想繼續維持婚姻,又希望保護自己與女兒之人身安全,擺脫每月必須給予先生15,000元生活費之重擔,那阿玉就必須蒐集先生對阿玉母女施暴、恐嚇,且不分擔家庭生活費用之具體事證向法院提起民事保護令之聲請,及起訴請求先生給付家庭生活費,這些事證包括錄音、錄影、手機簡訊、或尋找可以作證的證人。事實上,阿玉女兒已經11歲 了,應該有清楚陳述能力向法院說明父親家暴及不負擔生活費用之惡行,對阿玉來說是相當有利的證人。在阿玉提起給付家庭生活費用之訴時,法院會先安排專業人員調解,阿玉或許可以期待透過調解委員讓先生瞭解為人夫、為人父在法律上應盡之責任,及對家人施暴是法律所不允許的事項,藉以提醒先生改進,另外,阿玉也可以透過聲請保護令時的處遇計畫強制先生上專業輔導課程,透過這些調解程序及上課,看看先生是否能改善。不過,在一般情形下,先生被訴保護令、請求家庭生活費用時,極有可能惱羞成怒,縱使阿玉獲得法院核發保護令之裁定,以及命先生應給付其家庭生活費用之勝訴判決確定,有時先生仍不知悔改,很難讓阿玉繼續維持婚姻。
如果阿玉願意放下夫妻感情,一樣要蒐集先生平日施暴、恐嚇阿玉母女之證據,與不負擔家庭生活費、扶養費,以及對女兒暴力相待之證明,依民法第1052條第1項第3款及第2項規定,以不堪先生同居之虐待,及夫妻雙方無法相處,難以維持婚姻為事由,向法院提起離婚之訴,再合併請求法院酌定女兒之監護權人、命先生每月應支付女兒之扶養費,如此一來,阿玉即可擺脫令其膽戰心驚的婚姻生活,也不用再為了每月需給予先生15,000元生活費而焦頭爛額,最後,要附帶提醒的是,如果先生在離婚後仍會對阿玉母女施暴,阿玉母女仍可聲請民事保護令,以維護自身安全。

Bài: Văn phòng luật sư Thắng Đạt (Sheng Da)