Hạnh phúc đó chính là về nhà ăn cơm 想家的時候,怎麼辦?──紅豆麵包的相思

P71 P71-2Khi còn ở Đài Loan, tôi thường xem các đề tài nghiên cứu có viết rằng: Vì không thể về nhà nên những người “lữ khách” di dân nơi tha hương thường tìm về hương vị quê hương qua món ăn. Đây cũng có lẽ là lý do mà vì sao ở Đài Loan có nhiều quán ăn Việt Nam như vậy.
Đôi khi, những món ăn ở nơi xa có ngon như thế nào thì chúng ta cũng đều vẫn nhớ về hương vị đậm chất quê nhà của mình. Không biết rằng các bạn có nghĩ như vậy không? Còn Tông Khiết luôn mang trong mình suy nghĩ như vậy. Khi ăn cơm, thực ra tâm trạng rất quan trọng. Về nhà, đó chính là nơi nương tựa, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn ta, tâm trạng tốt thì ăn cái gì cũng thơm ngon. Ăn những bữa cơm gia đình thậm chí còn bổ hơn là thiên dược Linh Đơn. Ăn những bữa cơm gia đình còn hơn cả cuộc sống của thần tiên. Trong cuộc sống đôi khi ta cảm thấy nặng nề, nhưng hạnh phúc lại rất đơn giản. Mẹ Khiết thường nói: “Hạnh phúc đó chính là về nhà ăn cơm”.
Quãng thời gian mà Khiết xa nhà cũng chưa phải là dài, cuộc sống không có gì khổ sở, vất vả nhưng trong thâm tâm vẫn cảm thấy có một gì đó không thực. Hàng ngày chăm sóc bữa cơm cho chúng ta, quan tâm đến sức khỏe và hạnh phúc của chúng ta, và đến khi chúng ta bước ra thế giới bên ngoài mới biết rằng bữa cơm gia đình quý giá đến nhường nào, để rồi ta luôn nhớ đến những món ăn thơm ngon mẹ nấu. Nếu không tại sao khi mà chúng ta ăn biết bao sơn hào hải vị ngoài kia, rồi cuối cùng thứ mà chúng ta luôn thèm thuồng và nghĩ tới đó lại chỉ đơn giản là bát cháo nóng hay bát mì ở nhà. Không biết các bạn có nhận thấy rằng khi chúng ta càng lớn lên hạnh phúc lại theo đó mà giảm dần và đôi khi luôn nghĩ về tuổi ấu thơ của mình? Là vì hạnh phúc đã bị lạc mất sao? Thực ra trong cuộc sống này có rất nhiều điều giản đơn đem lại cho chúng ta hạnh phúc nhưng chúng ta đã vô tình xem nhẹ nó. Đơn giản đó chỉ là về nhà ăn bữa cơm gia đình. Các bạn hãy tính xem trong cuộc đời của chúng ta còn có bao nhiêu năm được trở về ăn cơm với mẹ?
Nhớ rõ con đường trở về nhà, cuộc sống ngày hôm nay trên thế giới này có biết bao cơ hội mà cũng đầy ắp những áp lực. Cơ hội hấp dẫn con người thử nghiệm, còn áp lực bắt buộc con người ta phải phấn đấu khiến cho ta không thể tĩnh tâm. Nhưng, các bạn nên nhớ đừng quên đường về nhà. Ngôi nhà này chính là hiện thân của bạn, là thế giới tâm linh của bạn. Một con người vững vàng thì sống trên thế giới này người đó mới khẳng định được mình, mới biết được vị trí của mình ở đâu. Chính vì thế mà không quản đi xa đến đâu họ cũng có thể tìm được đường về nhà. Một con người không kể vĩ đại hay bình thường đến đâu, chỉ cần người đó thuận theo tâm tính của mình, tìm được việc mà mình thực sự yêu thích, và giữa thế giới bao la biết từ bỏ những sai sót, tìm được lĩnh vực yêu thích của mình. Thì, trên thế giới này người đó sẽ có được một ngôi nhà không bao giờ đổ vỡ, để có thể đánh thức họ mỗi khi đối mặt với biết bao cạm bẫy và cơ hội trên đời này.
Thời gian trước có một anh bạn đồng nghiệp công tác ở Việt Nam nhờ tôi mua bánh mì đậu đỏ, tôi vốn nghĩ ăn bánh mì đậu đỏ thì có khó khăn gì đâu, sau này hỏi ra mới biết ở Việt Nam không có bánh mì đậu đỏ. Khi tìm kiếm trên mạng mới biết rằng mình cứ ngộ nhận bánh mì đậu đỏ là của Đài Loan là sai. Một nhân vật nổi tiếng trong phim Nhật Bản Bàn Zé Zhí Shù có nói: “Khi mệt mỏi hãy ăn bánh mì đậu đỏ”. Thực ra “Anpan” là một loại bánh mì của Nhật Bản, nhân bên trong là đậu đỏ…
Xem ra tôi phải về nhà hoặc đến Nhật Bản mới có thể mua được cho anh bạn món bánh mì đậu đỏ này. Còn ở Việt Nam chỉ có thể mời anh ấy ăn bánh đậu xanh thôi.
在台灣的時候,常看到研究文章說:因為不能回家,這些留在異鄉的「過客」、移民,常在食物中找尋家鄉的滋味。這大概也是,在台灣有很多越南「小吃」跟「大吃」店誕生的原因。
有時,在外食物不論怎麼可口,都還是時常懷念家鄉的口味。不知你是否也正如此想著?宗劼這樣思考──吃飯,其實十分講究心情,回家,就是皈依到一種簡單、 正常的生活方式中,回家就是養心、心情好,吃甚麼都香。家常便飯勝似靈丹妙藥。吃家常便飯,過神仙日子。生活或許很沉重,但幸福卻很簡單。媽媽說:「幸福 就是回家吃飯。」
離家時間不算長,沒那麼苦與悲,就是感覺心裡不踏實,每天陪伴着我們的吃飯,其實關乎着我們的健康和幸福,出門在外才能體會回家吃飯的可貴,總回想起媽媽 煮飯的美味、迷人的身影,否則,為什麼吃遍山珍海味,最後思念的還是家裡的、簡單的粥和一碗湯麵? 你是否感覺隨著年歲增長,幸福持續减少,更多時候在回想兒時時光。是幸福真的缺失了嗎?生活中有很多平凡而足以帶來幸福感的事情,但卻是我們忽視的,比如 回家吃飯。算一算,這輩子我們還能回家和媽媽過幾個年?
記住回家的路 生活在今日的世界上,充斥著機會,也充滿著壓力。機會誘惑人去嘗試,壓力逼迫人去奮鬥,使人無法靜下心來。可是,你一定不能忘記了回家的路。這個家,就是 你的自我,你自己的心靈世界。自我是一個中心點,一個人有了堅實的自我,他在這個世界上便有了坐標,無論走多遠都能够找到回家的路。一個人不論偉大還是平 凡,只要他順應自己的心性,找到了自己真正喜歡做的事,在世界之海上拋下自己的錨,找到最適合自己的領域。在世界上,他便有了牢不可破的家園。可以清醒地 去面對形形色色的機會跟誘惑。
前一陣子,工作上的前輩請我幫忙買紅豆麵包,原以為是在簡單不過的事,後來詢問才得知越南沒有紅豆麵包。在網路上搜尋時,才發現台灣的紅豆麵包是種錯誤的 理解──半澤直樹:「累的時候要吃紅豆麵包」──其實,(あんパン)是日本的一種麵包,內為紅豆餡。是1874年由木村屋(現木村屋總本店)創業者,茨城 線出身的舊士族木村安兵衛和他的次男木村英三郎策劃出的麵包。
看樣子,我要回家或是到日本才能幫他帶來紅豆麵包,在越南我只能請他吃綠豆糕。
Bài: Tông Khiết
Dịch: Thái Lĩnh