<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?> <rss
version="2.0"
xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
><channel><title>越南四方網 Bon Phuong &#187; 心情 Tâm tình</title> <atom:link href="http://www.4way.tw/category/%e5%9b%9b%e6%96%b9%e7%b2%be%e9%81%b8/%e5%bf%83%e6%83%85/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" /><link>http://www.4way.tw</link> <description>Bao Bon Phuong</description> <lastBuildDate>Thu, 09 Sep 2010 13:30:31 +0000</lastBuildDate> <language>en</language> <sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod> <sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency> <generator>http://wordpress.org/?v=3.0.1</generator> <item><title>Một lời hứa 我答應…</title><link>http://www.4way.tw/2010/08/1163/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/08/1163/#comments</comments> <pubDate>Tue, 17 Aug 2010 06:59:23 +0000</pubDate> <dc:creator>biliti</dc:creator> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=1163</guid> <description><![CDATA[Anh! Em chưa một lần gọi anh bằng những cái tên trìu mến, thương yêu như: anh dấu yêu, hay anh nhớ! Bởi vì sao, chỉ mình anh và em hiểu, phải vậy không anh? Anh còn nhớ không? Ngày đầu tiên anh gọi điện đến làm quen với em. Anh như một người sành [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Anh!<br
/> Em chưa một lần gọi anh bằng những cái tên trìu mến, thương yêu như: anh dấu yêu, hay anh nhớ! Bởi vì sao, chỉ mình anh và em hiểu, phải vậy không anh?<br
/> Anh còn nhớ không? Ngày đầu tiên anh gọi điện đến làm quen với em. Anh như một người sành điệu bởi lời ăn, tiếng nói, mặc dù rất vô tư tiếp chuyện cùng anh, nhưng trong em vẫn có chút nghi ngờ. Cứ như vậy, anh đến với em bằng tình bạn chân thành sau mỗi giờ tan ca. Anh nói: những lúc mệt mỏi chỉ mong được nghe giọng nói, tiếng cười của em thôi. Em hỏi: vì sao? Anh cười: giọng của em thật nhẹ nhàng, ấm áp và truyền cảm. Cho anh cảm giác thật êm ái…<br
/> Nghe anh nói, tim em gợi chút xốn xang, thêm bối rối, nhưng em vẫn cố tình: Anh nói dối!<br
/> Anh khẳng định với em như để khẳng định với chính lòng mình: Anh nói rất thật!<br
/> Để che dấu sự ngượng ngùng đang len lỏi trong tâm hồn, em khẽ khàng buông giọng hát, thật không ngờ giọng hát của em đã hút hồn anh. Sau mỗi bài hát là “nụ hôn trộm” qua điện thoại anh dành cho em, kèm thêm câu nói: “Giá như em đang đứng trước mặt anh, anh sẽ chạy đến ôm hôn em như một fan hâm mộ cuồng nhiệt…”<br
/> Má em ửng hồng, một chút hạnh phúc và e thẹn.<br
/> Từ đó, anh gọi điện cho em nhiều hơn, nếu em có thắc mắc, anh chỉ trả lời vì muốn được bên em, để nghe em nói, em cười và đặc biệt là nghe em hát. Anh hứa sau này về, anh đi học đàn để đệm cho em hát. Cứ như vậy, chúng mình ngày càng trở nên thân thiết hơn. Đôi lúc có những giận hờn khi ở bên nhau, hoặc gọi điện mà máy bận. Mặc dù cả hai không dám nói ra, nhưng đều cảm nhận được nỗi lòng của nhau.<br
/> Có nhiều lần, anh đã vô tình buông tiếng nhớ. Những lời nói xa gần về mơ ước có em bên đời. Em cảm nhận được nhưng vẫn cố tình như không hiểu, mặc dù em biết trái tim mình dường như cũng đập nhanh hơn mỗi khi bên anh và anh nói mến em…<br
/> NG…ơi! Em cũng không biết tự bao giờ đã để trái tim mình thổn thức trước anh, để tâm trí nhớ anh. Và em cũng biết, tình bạn chân thành của buổi ban đầu đã được tăng thêm cấp bậc, thế nhưng mình sẽ mãi không thể thuộc về nhau. Bởi đường anh đi đã quá xa rồi, hãy hạnh phúc với những gì mình lựa chọn anh nhé! Dù cũng rất mến anh, nhưng em biết mình cần phải làm gì. Những điều em hứa với anh, em sẽ giữ chặt trong trái tim. Em sẽ là một người bạn tốt bên cạnh anh suốt đời, và luôn cầu phúc cho anh. Anh hãy vui vẻ và đừng suy nghĩ nhiều. Em vẫn mãi là mít ướt của anh.<br
/> Chúc anh hạnh phúc!</p><p>Mít Ướt – Thanh Hóa</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/08/1163/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Ký ức / 馬到成功</title><link>http://www.4way.tw/2010/06/1075/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/06/1075/#comments</comments> <pubDate>Thu, 10 Jun 2010 07:02:37 +0000</pubDate> <dc:creator>BaoBonPhuong</dc:creator> <category><![CDATA[四方精選]]></category> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=1075</guid> <description><![CDATA[Nhớ thủa nào năm ấy Ngày tôi đến đất Đài Một đất nước xa xôi Nơi phồn vinh hoa lệ Cùng bao nhiêu nỗi nhớ Để lại nơi quê nhà Nơi ấy có người thân Và bạn bè thân yêu Cuộc sống mới bắt đầu Ôi sao thật là khó Nhưng tất cả là vì [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Nhớ thủa nào năm ấy</p><p>Ngày tôi đến đất Đài</p><p>Một đất nước xa xôi</p><p><span
id="more-1075"></span>Nơi phồn vinh hoa lệ</p><p>Cùng bao nhiêu nỗi nhớ</p><p>Để lại nơi quê nhà</p><p>Nơi ấy có người thân</p><p>Và bạn bè thân yêu</p><p>Cuộc sống mới bắt đầu</p><p>Ôi sao thật là khó</p><p>Nhưng tất cả là vì</p><p>Cuộc sống và tương lai</p><p>Tôi nhẫn nại chịu đựng</p><p>Vượt qua bao vất vả</p><p>Chỉ nghĩ tới ngày mai</p><p>Ngày thành công trở về</p><p>Có mẹ yêu mong đợi</p><p>Trong vòng tay ấm áp</p><p>Của gia đình yêu thương</p><p>Ngày tôi mong sắp đến</p><p>Ước mơ tôi toại nguyện</p><p>Ngày trở về quê yêu</p><p>Chỉ còn đó không xa</p><p>Mong mọi người như tôi</p><p>Ngày thành công trở về</p><p>Đỗ Thanh Loan</p><p>0952-739072</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/06/1075/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Câu chuyện về những đứa con thơ / 小孩的心情</title><link>http://www.4way.tw/2010/06/1073/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/06/1073/#comments</comments> <pubDate>Thu, 10 Jun 2010 07:01:49 +0000</pubDate> <dc:creator>BaoBonPhuong</dc:creator> <category><![CDATA[四方精選]]></category> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=1073</guid> <description><![CDATA[Cũng như bao người phụ nữ, người mẹ khác tôi đến Đài Loan làm khán hộ công. Rời xa hai đứa con thân yêu đã gần 6 năm. Những ngày tháng qua, mỗi khi nhớ lại lời nói của chúng, lòng tôi đau đớn và xót xa biết mấy. Chúng còn quá nhỏ, quá ngây [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Cũng như bao người phụ nữ, người mẹ khác tôi đến Đài Loan làm khán hộ công. Rời xa hai đứa con thân yêu đã gần 6 năm. Những ngày tháng qua, mỗi khi nhớ lại lời nói của chúng, lòng tôi đau đớn và xót xa biết mấy. Chúng còn quá nhỏ, <span
id="more-1073"></span>quá ngây thơ nên thèm khát tình cảm của người mẹ. Vậy mà tôi vẫn chưa thể trở về bên chúng, nhưng mỗi khi nhớ lại những lời nói ngây thơ, vô tình ấy thì những bà mẹ như tôi nghĩ sao?</p><p><strong>Câu chuyện thứ nhất:</strong></p><p>Hết 3 năm tôi được về phép 1 tháng, trong những câu chuyện kể về cuộc sống ở Đài Loan vì muốn cho người thân được yên tâm về điều kiện và hoàn cảnh làm việc của tôi ở đây nên tôi đã kể cho mọi người nghe cuộc sống hiện đại, đầy đủ tiện nghi nơi tôi làm việc. Thật không ngờ, đứa con 8 tuổi của tôi phát biểu một câu “xanh rờn”: “Ở đấy sướng thế thảo nào mẹ lại muốn đi tiếp, không muốn ở nhà, mẹ cho con đi làm Ô Sin với!”</p><p><strong>Câu chuyện thứ hai:</strong></p><p>Những ngày nghỉ phép sắp hết, tôi cùng với mẹ và hai đứa con lên chùa đi lễ. Tôi nhìn thấy hai đứa chúng khấn vái rất chăm chỉ. Lúc về tôi hỏi con gái: “Con khấn gì thế?” Nó bảo: “Con mong mẹ đến Đài Loan, nhà chủ có bao nhiêu tiền đưa hết cho mẹ, đủ tiền rồi mẹ trở về nhà với con”. Tôi nhìn nó cười ra nước mắt và thầm nghĩ, có ai tự lấy tiền ra cho mình bao giờ…Quay sang đứa con trai, tôi hỏi: “Thế còn con, con khấn điều gì?” Nó trả lời: “Con khấn nhà chủ của mẹ chết hết, có bao nhiêu người chết tất cả để mẹ phải trở về” . Tôi giật thót mình chợt nghĩ ra trong những lần kể chuyện, tôi có kể về một vài người vì chủ họ chăm bị chết nên phải trở về. Con ơi! Mẹ thì mong họ sống lâu để mẹ có việc làm còn con thì…</p><p><strong>Câu chuyện thứ ba:</strong></p><p>Tôi sang lần 2 được 2 năm, một hôm đang ngủ trưa thì chồng nháy điện sang, tôi gọi về nhà và nghe tiếng thằng con trai khóc, tôi gọi nó lại nghe điện rồi hỏi làm sao thế con? Nó bật khóc to hơn rồi hỏi: “Có phải là mẹ không, mẹ còn sống hả mẹ?”. Tôi ngạc nhiên chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao thì chồng tôi giải thích rằng con tôi bị ốm, trong cơn sốt mê man nó mơ thấy tôi chết, nó tưởng thật và gào thét dữ dội. Mặc dù chồng tôi nói với nó đó chỉ là giấc mơ, nhưng nó không tin và đòi gặp tôi bằng được. Thảo nào lúc nói chuyện với tôi nó cứ nài nỉ, van xin: “Mẹ ơi, mẹ đừng chết! Nếu mẹ còn sống thì mai trở về với con”. Tôi nghe xong khóc ròng mấy ngày trời.</p><p><strong>Câu chuyện thứ tư:</strong></p><p>Hai vợ chồng tôi bàn chuyện xây nhà, hai đứa nó cứ nài nỉ: “Con xin bố mẹ đừng xây nhà, ở nhà cũ là được rồi!”. Gặng hỏi mãi chúng mới nói: “Xây nhà mới hết tiền, thiếu nợ mẹ lại đi tiếp”. Quả đúng như vậy, tôi vẫn còn tính chuyện đi tiếp vì tôi đang xây nhà, bỏ ngoài tai lời van xin của chúng nó mà không biết khi nào mới được trở về. Mỗi khi nghĩ lại lời con trẻ, trái tim người mẹ của tôi đớn đau, rỉ máu. Tôi vội đi mua một tấm vé số, hy vọng ông trời thương xót mẹ con tôi và cho tôi trúng số độc đắc để tôi sớm trở về bên chúng, nhưng mua mãi vẫn chưa trúng…Có ai cùng hoàn cảnh với tôi không?</p><p>Mai</p><p>0983-431 868</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/06/1073/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Có một người như thế / 像妳這樣的好人</title><link>http://www.4way.tw/2010/06/1071/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/06/1071/#comments</comments> <pubDate>Thu, 10 Jun 2010 07:01:17 +0000</pubDate> <dc:creator>BaoBonPhuong</dc:creator> <category><![CDATA[四方精選]]></category> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=1071</guid> <description><![CDATA[Không một ai biết tên thật của chị là gì. Chúng tôi bị bắt vào trại giam thành phố Tân Trúc, mỗi người một hoàn cảnh nhưng đều có một điểm chung, mất quyền lợi. Vậy thì phải tìm ở đâu? Và phải nhờ ai? Mấy ngày đầu vừa vào khám, tôi nghe mọi người [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Không một ai biết tên thật của chị là gì.</p><p>Chúng tôi bị bắt vào trại giam thành phố Tân Trúc, mỗi người một hoàn cảnh nhưng<span
id="more-1071"></span> đều có một điểm chung, mất quyền lợi. Vậy thì phải tìm ở đâu? Và phải nhờ ai? Mấy ngày đầu vừa vào khám, tôi nghe mọi người truyền miệng về một cái tên xa lạ: Bibi Trần. Tôi gạn hỏi: Chị ấy là người Đài Loan à?</p><p>Hóa ra không phải. Rồi tôi cũng được trực tiếp nói chuyện với chị. Nói cho chị nghe về những băn khoăn, vướng mắc của tôi hồi con ở công ty, và cả vấn đề xuất cảnh trước mắt. Không chỉ có tôi, nhiều người bạn khác cũng đặt rất nhiều niềm tin nơi chị. Niềm tin, không phải ai cũng có thể gây dựng được, và tạo cho người khác có niềm tin ở mình, ít nhiều cũng cần có một tấm lòng, đó là sự hi sinh. Và chắc chắn, khi dấn than vào một công việc như thế, là sẵn sang đối mặt với thái độ khó chịu từ phía công ty môi giới.</p><p>Lao động bỏ trốn tức là tự mình phá hợp đồng, sao lại còn yêu cầu hòan trả tiền tiết kiệm? Rốt cuộc bộ lao động đứng về phía công nhân còn các ông chủ bị phá sản do lao động bỏ trốn thì mặc kệ sao? Những câu hỏi kiểu này, tôi nghĩ chị đã phải nghe không ít lần, ấy là chưa kể tới nhiều công ty không đồng ý hợp tác, không nghe điện thoại. Mỗi khi nhận một lá đơn ủy quyền từ phía công nhân, chị cũng mang trong mình một trách nhiệm là làm cho bằng được. Nhưng cũng có lúc thất bại. Hoàn toàn lỗi không nằm ở chị. Với một số người, do số tiền quá ít, các công ty lấy lí do trừ cái này, cái kia, cũng chỉ dư lại một vài ngàn. Mà với số tiền này, không đủ giải quyết vấn đề cho lao động khi xuất cảnh. Tôi cũng hiểu những băn khoăn đó, nên những ai ở trong trường hợp trên, đừng vội trách móc chị.</p><p>Phần nhiều các lá đơn chị gửi đi đều có kết quả. Một tháng qua, tôi đã chứng kiến nhiều bạn nhận được số tiền lên đến 10 vạn Đài Tệ, họ không sao kiềm chế được sự vui sướng. Tôi biết, để có được kết quả đó, chị đã làm hết sức mình, với sự nhiệt tình và tận tâm của một con người mang trong mình dòng máu dân tộc. Bản thân tôi, mang ơn chị rất nhiều, cũng có lúc tôi cảm thấy bất lực và không hi vọng sẽ đòi lại được quyền lợi cho mình. Công ty cứ lần khất tuần này sang tuần khác, để rồi khi niềm vui đến, tôi cũng không kịp nói với chị một câu “cảm ơn” dù trong lòng có rất nhiều điều muốn nói.</p><p>Chị Bibi Trần đáng quý!</p><p>Em và các bạn Việt Nam đều nhớ đến chị. Tên của chị trở thành niềm hi vọng của chúng em mỗi ngày. Mùa đông này không còn lạnh lẽo với người lao động xa xứ, vì chị đã mang chút nắng ấm từ trái tim nhiệt huyết, lan tỏa và thắp lại niềm tin cho những người tội nghiệp. Mỗi người, ai cũng có một lỗi về, lối về của tâm hồn. Chị hãy tin rằng, khi niềm vui chị mang đến cho mỗi người, chính là lúc tâm hồn chị rộng mở, bao dung hơn cả. Và trên suốt hành trình, em và mỗi người sẽ mang theo lòng biết ơn ở chị.</p><p>Chúc chị Bibi luôn mạnh khỏe và có nhiều thành công trên con đường chị đang hướng tới!</p><p>Trần Ngọc Thiếu – Nghệ An</p><p>0383-946056</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/06/1071/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Câu chuyện về những đứa con thơ  小孩的心情</title><link>http://www.4way.tw/2010/05/1022/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/05/1022/#comments</comments> <pubDate>Mon, 24 May 2010 09:26:58 +0000</pubDate> <dc:creator>biliti</dc:creator> <category><![CDATA[四方精選]]></category> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=1022</guid> <description><![CDATA[Cũng như bao người phụ nữ, người mẹ khác tôi đến Đài Loan làm khán hộ công. Rời xa hai đứa con thân yêu đã gần 6 năm. Những ngày tháng qua, mỗi khi nhớ lại lời nói của chúng, lòng tôi đau đớn và xót xa biết mấy. Chúng còn quá nhỏ, quá ngây [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Cũng như bao người phụ nữ, người mẹ khác tôi đến Đài Loan làm khán hộ công. Rời xa hai đứa con thân yêu đã gần 6 năm. Những ngày tháng qua, mỗi khi nhớ lại lời nói của chúng, lòng tôi đau đớn và xót xa biết mấy. Chúng còn quá nhỏ, quá ngây thơ nên thèm khát tình cảm của người mẹ. Vậy mà tôi vẫn chưa thể trở về bên chúng, nhưng mỗi khi nhớ lại những lời nói ngây thơ, vô tình ấy thì những bà mẹ như tôi nghĩ sao?<span
id="more-1022"></span></p><p><strong>Câu chuyện thứ nhất:</strong></p><p>Hết 3 năm tôi được về phép 1 tháng, trong những câu chuyện kể về cuộc sống ở Đài Loan vì muốn cho người thân được yên tâm về điều kiện và hoàn cảnh làm việc của tôi ở đây nên tôi đã kể cho mọi người nghe cuộc sống hiện đại, đầy đủ tiện nghi nơi tôi làm việc. Thật không ngờ, đứa con 8 tuổi của tôi phát biểu một câu “xanh rờn”: “Ở đấy sướng thế thảo nào mẹ lại muốn đi tiếp, không muốn ở nhà, mẹ cho con đi làm Ô Sin với!”</p><p><strong>Câu chuyện thứ hai:</strong></p><p>Những ngày nghỉ phép sắp hết, tôi cùng với mẹ và hai đứa con lên chùa đi lễ. Tôi nhìn thấy hai đứa chúng khấn vái rất chăm chỉ. Lúc về tôi hỏi con gái: “Con khấn gì thế?” Nó bảo: “Con mong mẹ đến Đài Loan, nhà chủ có bao nhiêu tiền đưa hết cho mẹ, đủ tiền rồi mẹ trở về nhà với con”. Tôi nhìn nó cười ra nước mắt và thầm nghĩ, có ai tự lấy tiền ra cho mình bao giờ…Quay sang đứa con trai, tôi hỏi: “Thế còn con, con khấn điều gì?” Nó trả lời: “Con khấn nhà chủ của mẹ chết hết, có bao nhiêu người chết tất cả để mẹ phải trở về” . Tôi giật thót mình chợt nghĩ ra trong những lần kể chuyện, tôi có kể về một vài người vì chủ họ chăm bị chết nên phải trở về. Con ơi! Mẹ thì mong họ sống lâu để mẹ có việc làm còn con thì…</p><p><strong>Câu chuyện thứ ba:</strong></p><p>Tôi sang lần 2 được 2 năm, một hôm đang ngủ trưa thì chồng nháy điện sang, tôi gọi về nhà và nghe tiếng thằng con trai khóc, tôi gọi nó lại nghe điện rồi hỏi làm sao thế con? Nó bật khóc to hơn rồi hỏi: “Có phải là mẹ không, mẹ còn sống hả mẹ?”. Tôi ngạc nhiên chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao thì chồng tôi giải thích rằng con tôi bị ốm, trong cơn sốt mê man nó mơ thấy tôi chết, nó tưởng thật và gào thét dữ dội. Mặc dù chồng tôi nói với nó đó chỉ là giấc mơ, nhưng nó không tin và đòi gặp tôi bằng được. Thảo nào lúc nói chuyện với tôi nó cứ nài nỉ, van xin: “Mẹ ơi, mẹ đừng chết! Nếu mẹ còn sống thì mai trở về với con”. Tôi nghe xong khóc ròng mấy ngày trời.</p><p><strong>Câu chuyện thứ tư:</strong></p><p>Hai vợ chồng tôi bàn chuyện xây nhà, hai đứa nó cứ nài nỉ: “Con xin bố mẹ đừng xây nhà, ở nhà cũ là được rồi!”. Gặng hỏi mãi chúng mới nói: “Xây nhà mới hết tiền, thiếu nợ mẹ lại đi tiếp”. Quả đúng như vậy, tôi vẫn còn tính chuyện đi tiếp vì tôi đang xây nhà, bỏ ngoài tai lời van xin của chúng nó mà không biết khi nào mới được trở về. Mỗi khi nghĩ lại lời con trẻ, trái tim người mẹ của tôi đớn đau, rỉ máu. Tôi vội đi mua một tấm vé số, hy vọng ông trời thương xót mẹ con tôi và cho tôi trúng số độc đắc để tôi sớm trở về bên chúng, nhưng mua mãi vẫn chưa trúng…Có ai cùng hoàn cảnh với tôi không?</p><p>Mai</p><p>0983-431 868</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/05/1022/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Hãy bằng lòng với những gì mình đang có / 知足常樂</title><link>http://www.4way.tw/2010/04/961/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/04/961/#comments</comments> <pubDate>Tue, 13 Apr 2010 09:48:25 +0000</pubDate> <dc:creator>BaoBonPhuong</dc:creator> <category><![CDATA[四方精選]]></category> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=961</guid> <description><![CDATA[Tâm sự với tác giả bài viết: “Mẹ hãy nhìn thẳng và mặt con” số 034 Chào chị ! Em là một cô gái chưa có gia đình và tự thấy mình thật may mắn, hạnh phúc khi biết mình được sinh ra là kết quả của tình yêu, được nuôi dưỡng bằng sự thương [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Tâm sự với tác giả bài viết: “Mẹ hãy nhìn thẳng và mặt con” số 034</p><p>Chào chị ! Em là một cô gái chưa có gia đình và tự thấy mình thật may mắn, hạnh phúc khi biết mình được sinh ra là kết quả của tình yêu, được nuôi dưỡng bằng sự thương yêu của gia đình và bố mẹ.</p><p><span
id="more-961"></span>Đọc bài viết của chị, em thấy vấn đề chị đưa ra … rất bình thường. Hôn nhân không tình yêu là vấn đề mà rất nhiều người gặp phải. Nhưng điều em muốn nói đến là những người phụ nữ khác đều biết cách cố gắng biến cái “không có tình yêu” đó thành một mái ấm thực sự. Còn chị thì sao ? Đọc bài viết của chị, em không thể cảm thông được, em thật buồn và phẫn nộ với cái suy nghĩ của một người phụ nữ, một người mẹ đã hai con và gần 30 tuổi như chị. Em rất thương cho hai đứa trẻ, chúng chắc hẳn rất buồn đúng không ạ ? Hẳn nhiên là như vậy rồi bởi chúng được sinh ra mà không phải là kết quả của tình yêu và bây giờ khi chúng mới 11 tuổi thì đã phải sống xa mẹ đến 10 năm. Và cái nguy cơ có bố mà không có mẹ sẽ đến chỉ vì cái lý do ngớ ngẩn rằng mẹ nó đang thèm muốn một cái gọi là “vị ngọt của tình yêu”.</p><p>Có lẽ không có một ai có thể định nghĩa chính xác được tình yêu. Chị đã gầm 30 tuổi rồi, đã làm mẹ của hai con nhưng chị vẫn còn mơ màng đến một tình yêu lãng mạn và ngọt ngào như tiểu thuyết phải không ? Chính vì vậy mà 10 năm đi làm ăn xa chị không nhận công lao và sự hy sinh không thể tính được của chồng chị. 10 năm qua, chồng chị đã phải vừa làm bố vừa làm mẹ khi con chị mới 10 tháng tuổi. Điều đó chưa đủ để chị động lòng sao ? Xin hỏi chị đã một lần nói với anh lời cảm ơn chưa ? Nếu anh là người chồng, người bố vô trách nhiệm thì liệu chị có thể yên lòng để con cho anh chăm sóc rồi đi làm xa như thế không ?</p><p>Có người đã nói rằng từ xa xưa các bậc tiền bối đã rất sáng suốt khi ghép chữ Tình với chữ Yêu thành cụm từ “Tình yêu”. Nếu có cả “Tình” lẫn “Yêu” thì thật là hoàn mĩ, không cần bàn cãi gì nữa. Nhưng trong cuộc sống nếu như không có yêu mà có tình thì con người ta vẫn sống trọn đời trọn kiếp đó thôi.</p><p>Chị đã không còn tình yêu dành cho chồng ? Còn tình cảm khác của chị thì sao ? Hay là sao hơn 10 năm đi làm ăn xa, tiếp nhận những thứ văn hóa mới nên chị quên mất rằng trong vốn ngôn ngữ người Việt, chữ Tình ngoài được ghéo với chị Yêu mà còn được ghép với những chữ khác tạo thành cụm từ còn thiêng liêng hơn, cao cả hơn tình yêu. Đó còn là “Tình thương”, “Tình nghĩa”…</p><p>Còn bây giờ chị bỏ chồng chỉ vì thèm muốn cái được gọi là “vị ngọt của tình yêu” như chị nói thì đúng là khi sinh ra tạo hóa đã đặt nhầm vào trong trái tim chị một cục đá ! Em tin chắc chị sẽ không bao giờ tìm được cái gọi là “tình yêu đích thực” vì bản thân chị không hề biết cảm nhận tình yêu, chưa hề biết yêu và đăch biệt là chị chưa từng yêu ai.</p><p>Nếu như công lao và sự hy sinh của chồng chị trong 10 năm qua không làm chị động lòng thì chị cùng phải thấy rằng hai đứa con của chị rất đáng thương chứ ? Chúng thiệt thòi hơn bạn bè trang lứa rất nhiều vì chúng sẽ không cảm ơn công sinh thành của chị đâu nếu chị không những không bù đắp lại những thiệt thòi đó của các con chị, mà còn định biến chúng thành những đứa trẻ bơ vơ có cha mà thiếu mẹ. Chị đừng nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền cho chúng là được, cái chúng cần nhất chính là tình yêu thương của cả cha lẫn mẹ, là mái ấm gia đình trọn vẹn. Sự thiếu hụt bàn tay chăm sóc của chị rất dễ khiến chúng trở thành những con người không biết yêu thương và vị tha.</p><p>Có thể những lời nói, những dòng chữ này của em khiến nhiều người khó chịu. Nhiều người nghĩ rằng sống thiếu tình yêu thì chia tay như vậy sẽ giải thoát cho cả hai và con trẻ cũng sẽ đỡ khổ. Nhưng theo em đó chỉ là những suy nghĩ của những phụ nữ đang tự cho mình là “hiện đại”, là “thoáng” đang muốn “tự giải phóng mình” trong cái thời kì đổi mới nửa vời nửa “tây” nửa “ta” này.</p><p>Với chị, em thấy chị nói là đã cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ. Vậy xin hỏi chị, chị đã làm gì ngoài việc dù đang ở nơi xa mà chị vẫn nhiều lần làm đơn để anh kí vào. Ấy vậy mà chồng chị vẫn không kí, anh quả thực là người giàu lòng bị tha và rất trách nhiệm.</p><p>Cuối cùng em chỉ muốn nói với chị rằng: Hạnh phúc là do mình tự cảm thấy. Những người hạnh phúc là những người biết nắm giữ và biết bằng lòng với tất cả những gì mình đang có.</p><p>Chúc chị có một quyết định đúng đắn cho mình và gia đình !</p><p>Đài Trang – Thái Bình, Quảng Ninh</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/04/961/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>3</slash:comments> </item> <item><title>Tâm sự con tim / 台越之愛</title><link>http://www.4way.tw/2010/04/935/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/04/935/#comments</comments> <pubDate>Mon, 12 Apr 2010 07:51:09 +0000</pubDate> <dc:creator>BaoBonPhuong</dc:creator> <category><![CDATA[四方精選]]></category> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=935</guid> <description><![CDATA[Quê tôi ở đất tỉnh Thanh Có dòng sông Mã hiền lành chảy qua Đồi thông bát ngát bao la Dừa xanh ngả bóng chim ca đón chào Tôi thương cha mẹ biết bao Nhà nghèo cha lại bệnh tình nặng thay Sớm hôm mình mẹ một tay Chăm cha vất vả việc nhà lo [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Quê tôi ở đất tỉnh Thanh</p><p>Có dòng sông Mã hiền lành chảy qua</p><p>Đồi thông bát ngát bao la</p><p><span
id="more-935"></span>Dừa xanh ngả bóng chim ca đón chào</p><p>Tôi thương cha mẹ biết bao</p><p>Nhà nghèo cha lại bệnh tình nặng thay</p><p>Sớm hôm mình mẹ một tay</p><p>Chăm cha vất vả việc nhà lo toan</p><p>Tôi thì đang học dở dang</p><p>Anh tôi tai nạn ở nơi công trình</p><p>Thương cho thân mẹ một mình</p><p>Long đong vất vả tóc pha sương nhiều</p><p>Thế rồi từ một buổi chiều</p><p>Tôi xa cha mẹ sang Đài làm thuê</p><p>Tôi được môi giới đưa về</p><p>Giúp việc ở một gia đình Đài Trung</p><p>Hai con bà chủ rất mừng</p><p>Còn bà thì lại dửng dưng khi đời</p><p>Nhìn tôi bà nói xơi xơi</p><p>Mày chăm ông lại làm luôn việc nhà</p><p>Lo làm đừng để tao la</p><p>Sáng, trưa và tối cơm là phải ngon</p><p>Pha trà, pha sữa nóng giòn</p><p>Giặt giũ nhà cửa phải là tinh tươm</p><p>Nói rồi bà nguýt bà lườm</p><p>Còn ông mày phải chăm không liệu hồn</p><p>À đây tao cũng nói luôn</p><p>Ngủ thì dải chiếu dưới nhà bên ông</p><p>Bữa ăn mày phải đứng trông</p><p>Cô cậu ăn đã mày không được ngồi</p><p>Có hôm cơm vét hết nồi</p><p>Tôi thì bụng đói, hai hàng lệ rơi</p><p>Nhìn ra xa tận chân trời</p><p>Nhớ cha, nhớ mẹ ở nơi quê nhà</p><p>Vẳng nghe lời mẹ thiết tha</p><p>Ra đi vất vả con đà gắng công</p><p>Đêm ngày mẹ ngóng, cha trông</p><p>Dù cho gian khó con không được lùi</p><p>Lấy công việc để làm vui</p><p>Xa con mẹ mãi bùi ngùi nhớ thương</p><p>Nơi đây là bãi chiến trường</p><p>Ta quyết phải thắng không nhường, không lui</p><p>Biết rằng đi ở chẳng vui</p><p>Nhưng mà đất đảo nơi tôi kiếm tiền</p><p>Đầu tôi lại nghĩ liên miên</p><p>Nếu làm không tốt, chủ chê thật phiền</p><p>Hai năm rưỡi, chủ hết tiền</p><p>Không thuê tôi nữa trả về quê hương</p><p>May mà môi giới còn thương</p><p>Chuyển về dưỡng lão cho tôi việc làm</p><p>Tuy rằng công việc gian nan</p><p>Nhưng tôi cũng chẳng phàn nàn điều chi</p><p>Thời gian rồi lại trôi đi</p><p>Bố tôi khỏi bệnh mọi người thật vui</p><p>Định về mẹ bảo con ơi</p><p>Tiền con gửi, đã trả xong nợ nần</p><p>Lòng tôi vui vẻ muôn phần</p><p>Lao vào công việc chẳng ngần ngại chi</p><p>Thời gian cứ thế trôi đi</p><p>Hợp đồng hết hạn tôi thời gặp anh</p><p>Vào thăm ông nội anh nằm</p><p>Ở khoa dưỡng lão tôi chăm hàng ngày</p><p>Duyên xe chỉ thắm buộc tay</p><p>Đến nay tôi đã là người của anh</p><p>Với tôi, anh rất chung thành</p><p>Giúp tôi từng bước học thêm tiếng Đài</p><p>Anh bảo đời vẫn còn dài</p><p>Em ơi cố gắng ngày mai huy hoàng</p><p>Con người muốn được vinh quang</p><p>Em cố gắng học, đọc nhiều, viết thông</p><p>Nghe anh, tôi đã gắng công</p><p>Học liền ba khóa, thi bằng “kan hu” (khán hộ công)</p><p>Lắng nghe tiếng gió mùa thu</p><p>Lá rơi xào xạc trong khu vườn nhà</p><p>Nhắc rằng nghề đó đã qua</p><p>Gian nan vất vả bảo ta vững lòng</p><p>Mẹ chồng tôi cũng bảo rằng</p><p>Nghề con đã chọn, khéo, bền nghe con</p><p>Bây giờ con hãy còn son</p><p>Gắng mà học hỏi trên non nước này</p><p>Ngày mai quen, hãy đổi thay</p><p>Bên chồng, bên mẹ chung tay một nhà</p><p>Đài Loan trời biển bao la</p><p>Gia đình hạnh phúc là ta vui mừng</p><p>Niềm vui tràn ngập tưng bừng</p><p>Đài Loan, đất Việt tuy xa mà gần</p><p>Hoàng hôn chiều đã xuống dần</p><p>Rì rào biển hát êm đềm trời thu</p><p>Cánh diều gió thổi vi vu</p><p>Trong căn nhà nhỏ lời ru ấm lòng</p><p>Ngày đêm ai cũng trông mong</p><p>Bé ngoan, mạnh khỏe, bà vui, chú mừng</p><p>Đài Loan đất Việt tưng bừng</p><p>Cùng nhau hát khúc hòa bình yên vui.</p><p>Trần Lệ Trang – Thanh Hóa</p><p>0923-718222</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/04/935/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Tuổi xuân em gửi lại Đài / 留下青春</title><link>http://www.4way.tw/2010/04/933/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/04/933/#comments</comments> <pubDate>Mon, 12 Apr 2010 07:50:26 +0000</pubDate> <dc:creator>BaoBonPhuong</dc:creator> <category><![CDATA[四方精選]]></category> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=933</guid> <description><![CDATA[Tôi yêu và trân trọng các em Những người con gái Việt Nam vĩ đại Đang ngày đêm trên xứ lạ Thầm lặng hy sinh tất cả tuổi xuân mình Long đong xứ lạ quê người Em mỏi mòn thương nhớ các con thơ Con còn bé dại thơ ngây Xa vòng tay mẹ ông [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Tôi yêu và trân trọng các em</p><p>Những người con gái Việt Nam vĩ đại</p><p>Đang ngày đêm trên xứ lạ</p><p>Thầm lặng hy sinh tất cả tuổi xuân mình</p><p><span
id="more-933"></span>Long đong xứ lạ quê người</p><p>Em mỏi mòn thương nhớ các con thơ</p><p>Con còn bé dại thơ ngây</p><p>Xa vòng tay mẹ ông bà chăm lo</p><p>Bước chân em đến xứ người</p><p>Nhìn con mắt lệ vơi đầy sông Thương</p><p>Dưới chân như đất chuyển mình</p><p>Toàn thân run rẩy trong lòng tái tê</p><p>Ruột gan trăm mối tơ vò</p><p>Ra đi mắc núi trở về sông ngăn</p><p>Chồng con giữ lại quê nhà</p><p>Cha già mẹ yếu cậy nhờ em trông</p><p>Dứt tình mẫu tử ra đi</p><p>Ngày đêm săn sóc chăm lo mẹ người</p><p>Công ơn dưỡng dục sinh thành</p><p>Bây giờ báo hiếu mẹ người mà đau</p><p>Mai sau thành đạt trở về</p><p>Biết còn có kịp đáp đền mẹ cha</p><p>Con yêu ở lại quê nhà</p><p>Nghe lời cha dạy tháng ngày cho ngoan</p><p>Học hành chăm chỉ nghe con</p><p>Ngày sau đỗ đạt mẹ không tủi lòng</p><p>Mẹ đi chưa hẹn ngày về</p><p>May nhờ rủi chịu biết đâu ngọt bùi</p><p>Cực thân vất vả bên người</p><p>Vào ra thưa bẩm đâu còn tự do</p><p>Tự do đổi lấy đồng hương</p><p>Mồ hôi nước mắt áo quần như mưa</p><p>Bữa cơm giấc ngủ chưa tròn</p><p>Muôn ngàn tủi cực kiếp nghèo tha phương</p><p>Mỗi khi mưa gió chạnh lòng</p><p>Phòng không ôm gối nhớ chồng thương con</p><p>Hai hàng nước mắt nỉ non</p><p>Canh dài mòn mỏi héo hon thân gầy</p><p>Những khi nắng lửa trưa hè</p><p>Mơ đâu thấy được tiếng gà gáy trưa</p><p>Thương người dãi gió dầm mưa</p><p>Một ngày nặng gánh ưu tư một ngày</p><p>Tiếng ve nức nở trưa hè</p><p>Rừng thông ai oán thương đời Ô Sin</p><p>Thâm nghiêm kín cổng cao tường</p><p>Ôi đời bất hạnh bốn bề trăng thâu</p><p>Người ta mưa gió rập rìu</p><p>Em đâu có biết đến xuân là gì</p><p>Bát cơm nước mắt chan đầy</p><p>Tuổi xuân mòn mỏi má hồng, phôi pha</p><p>Ra đi tóc vẫn còn xanh</p><p>Bây giờ nhìn lại mái đầu hoa dâm</p><p>Sống đi ở khắp người ta</p><p>Cũng vì hai chữ tương lai sau này</p><p>Thang mây em bước về nhà</p><p>Bõ công ngày tháng tủi hờn xa con</p><p>Bên chồng duyên lại hơn xưa</p><p>Phong lưu cho bõ những ngày long đong</p><p>Xưa quê chân lấm tay buồn</p><p>Khoác xiêm y, em đã thành người thị đô</p><p>Cơm áo gạo tiền cho em đã lớn khôn</p><p>Xêng xang áo gấm về làng</p><p>Vĩnh quy bái tổ ước mơ vuông tròn</p><p>Đường quê gấm trải lụa vàng</p><p>Vườn hoa thiên lý hương còn chưa phai</p><p>Đào xuân lại nở trước thềm</p><p>Mái hiên rộn rã tiếng cười trẻ thơ</p><p>Giấc mơ nay cũng vuông tròn</p><p>Đào tơ Sen ngó duyên lòng hơn xưa</p><p>Đắng cáy nếm trải đã từng</p><p>Giờ em hưởng phúc bên chồng, bên con.</p><p>Nguyễn Đức Vụ &#8211; Vĩnh Phú</p><p>0952-654006</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/04/933/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Sau những chuyến bay… / 飛翔之下</title><link>http://www.4way.tw/2010/03/870/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/03/870/#comments</comments> <pubDate>Tue, 23 Mar 2010 08:13:56 +0000</pubDate> <dc:creator>BaoBonPhuong</dc:creator> <category><![CDATA[四方精選]]></category> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=870</guid> <description><![CDATA[Tôi buông điện thoại, ngồi suy nghĩ khá lâu mới quyết định lấy giấy bút ra viết. Nhưng rồi cứ loay hoay mãi vẫn không biết nên bắt đầu từ đâu. Thật khó khi câu chuyện lại nằm trong số “ngàn lẻ câu chuyện” của những người đi Đài Loan. Chuyện của một người đàn [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Tôi buông điện thoại, ngồi suy nghĩ khá lâu mới quyết định lấy giấy bút ra viết. Nhưng rồi cứ loay hoay mãi vẫn không biết nên bắt đầu từ đâu. Thật khó khi câu chuyện lại nằm trong số “ngàn lẻ câu chuyện” của những người đi Đài Loan. <span
id="more-870"></span>Chuyện của một người đàn ông không may mắn cả trong cuộc sống lẫn công việc. Những lời tâm sự của em như vẫn còn văng vẳng bên tai tôi…</p><p>… “ Em cũng ở Hạ Long chị ạ, năm nay 31 tuổi, có vợ và một bé gái 6 tuổi. Em mới sang được mấy tháng, đi mất hơn 7000 USD mà sang đây công việc chán lắm, ngày làm 8tiếng, thứ 7, Chủ nhật nghỉ. Mỗi lần gọi điện, vợ em lại giục gửi tiền về để trả nợ. Chị cũng biết đấy, lương tháng có mấy ngàn dành dụm nửa năm mới được 1000USD không đủ trả lãi, lấy đâu ra trả nợ. Nhiều lần vợ giục quá, em liền bảo cô ấy: “Nếu bên này có ai mua thịt người chắc chắn anh sẽ xẻ thịt ra bán để lấy tiền gửi về cho em trả nợ…”</p><p>Đang chăm chú nghe em kể, tôi bỗng giật mình với bốn chữ “xẻ thịt ra bán”. Vẫn biết đó chỉ là câu đùa nhưng nghe sao cay đắng quá. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì từ đầu dây bên kia, giọng em lại cất lên nghe thật chua chát:</p><p>“ Em sang được một thời gian, gọi điện về thì được biết vợ em nó đi theo trai chị ạ. Em buồn lắm, trước khi đi vợ chồng đã bàn bạc và thống nhất, khó khăn gian khổ cùng ghé vai gánh vác. Vậy mà giờ đây, khi công việc của em không được theo ý muốn thì cô ấy lại thay đổi. Chắc chị cũng hiểu khủng hoảng kinh tế toàn cầu chứ đâu chỉ riêng Đài Loan, càng không chỉ có công ty em. Em tính rồi, cứ đà này có làm 3 năm cũng không trả hết nợ. Nói thực với chị, em chán lắm, nghĩ đến công việc rồi lại nghĩ đến vợ, nhiều lúc chỉ muốn nhảy lầu cho thoát nợ…”</p><p>Tôi bàng hoàng và thấy rùng mình khi em kết thúc câu chuyện kể về cuộc đời mình. Rồi tôi cũng chỉ biết động viên em cố gắng giữ gìn sức khỏe để làm việc và nuôi dậy con cái, đừng nên nghĩ quẩn và làm điều dại dột mà thiệt thân. Biết đâu thời gia qua đi kinh tế ổn định, công ty em sẽ làm ăn tốt hơn…Em yên lặng một lát rồi bảo: “Cảm ơn chị, nhưng chị yên tâm đi vì em còn đứa con nữa chứ. Mà chị ơi, sao em đọc báo chỉ thấy viết về đàn ông phụ bạc, ruồng rẫy vợ con, hiếm có người viết về những người đàn bà hư hỏng, hay những người có hoàn cảnh như em. Chẳng lẽ trong mắt phụ nữ, đàn ông chúng em đều là những kẻ xấu xa, trai gái rượu chè, nghiện ngập hay sao? Chị có biết một số phụ nữ dưới con mắt chúng em là loại người gì không? Là loại đàn bà mất nết, hư hỏng, vì tiền mà bất chấp tất cả, họ sẵn sàng phụ chồng bỏ con để chạy theo những kẻ có tiền…Họ có thể không cần chồng nhưng sao lại nỡ bỏ rơi những đứa con do chính họ sinh ra?..Họ mất hết lí trí, họ mù quáng hay trái tim họ là bằng đá hả chị?”</p><p>Những lời tâm sự chân tình của em đã làm tôi xúc động. Thật là không dễ dàng khi em dám nói ra nỗi đau và những suy nghĩ của mình với người khác giới. Tôi hiểu và thông cảm với nỗi đau mà em đang phải gánh chịu, bởi tôi cũng là người đã từng trải qua những mất mát như em…Vì công việc nên bọn tôi phải tạm dừng câu chuyện, em hẹn tôi lúc khác sẽ nói tiếp. Trước lúc tắt máy, em ngập ngừng một lát rồi bảo tôi: “Chị ơi! Sao chị không viết một bài về những người có hoàn cảnh như em?” Tôi ngẩn người: “Không phải chị không muốn viết mà chị vẫn chưa biết nên viết như thế nào và phải bắt đầu từ đâu…”</p><p>Vậy là tôi cứ ngồi, ngồi rất lâu mà vẫn chưa viết được chữ nào. Tay vân vê cây bút, mắt đăm đăm nhìn vào tờ giấy trắng mà đầu óc cứ trống không…</p><p>Một ngày mới với công việc bộn bề cũng không làm tôi quên được câu chuyện tối qua. Tôi thấy bất lực với chính mình khi không biết phải viết những gì. Tờ giấy trắng và cây bút lại được đặt ngay ngắn trước mặt. Bỗng điện thoại đổ chuông, tôi mở máy, từ đầu dây bên kia, giọng của một người đàn ông cũng đã có tuổi. Sau vài câu hỏi xã giao, em đi vào mục đích chính của buổi nói chuyện: “ Bài viết ‘Má ơi, đừng đi!’ của chị, em thấy hay và có ý nghĩa lắm. Nó lột tả được một phần thực tế của xã hội hiện nay. Đó cũng là một nửa câu chuyện có thật của gia đình em. Mấy năm trước, vợ em cũng đi Đài Loan, sau ba năm trở về, cô ấy thay đổi hẳn và một mực đòi li dị. Sau thời gian thuyết phục và cố gắng hàn gắn không được, em đành phải ký giấy để giải phóng cho cô ấy. Rồi cô ấy trở lại Đài Loan và từ đó không còn liên lạc với các con em nữa. Trong khi bố mẹ cô ấy được ăn ngon mặc đẹp, béo tốt khỏe mạnh thì ngược lại, hai đứa con em phải sống cuộc sống đạm bạc. Em một mình làm lụng nuôi con, rồi quyết định vay tiền để sang Đài Loan, nhưng ông trời không cho em được toại nguyện. Việc ít không có tăng ca, món nợ bên nhà vẫn cứ ngày một đẻ thêm ra bởi lãi suất. Sang đây rồi, em cũng có liên lạc với cô vợ cũ, nhưng nghe máy bao giờ cũng là một người đàn ông Đài Loan. Không phải em muốn níu kéo cô ấy quay lại, mà chỉ có ý nhắc nhở rằng cô ấy vẫn còn hai đứa con thơ do chính cô ấy mang nặng đẻ đau sinh ra. Nhưng khó quá, người ta đã cố tình muốn quên đi tất cả thì con cái cũng chẳng làm cho họ thay đổi cách nghĩ. Nếu như không đi Đài Loan, gia đình em đâu đến nông nỗi này…Có phải tiền làm người phụ nữ ấy bị mờ mắt không hả chị? Có phải bỏ con này đi, họ sẽ có con khác đúng không chị? Em cũng không hiểu họ sống hạnh phúc bên người chồng mới, họ có nghĩ đến đứa con nơi quê nhà đang ngóng mẹ hay không?&#8230;” Tiếng em đột nhiên nhỏ lại, có lẽ em đang rất xúc động. Tôi hiểu tâm trạng của em lúc này, và tôi cũng hiểu lí do em muốn sang Đài Loan. Chỉ tiếc là hi vọng của em đã bị dập tắt, khủng hoảng kinh tế có thể sẽ làm cho cuộc sống của bố con em trở nên khó khăn hơn, món nợ to lớn sẽ đeo đẳng em tới bao giờ? Liệu có người phụ nữ nào dám ghé vai cùng em gánh vác việc nhà cùng món nợ kia không? Tôi chợt thấy xót xa cho những người có hoàn cảnh như em. Không biết có bao nhiêu người đứng vững và trụ lại được để làm việc và giáo dục con cái nên người? Câu chuyện của hai chị em phải bỏ dở vì em có điện thoại. Trước khi chào tạm biệt, tôi không quên dặn dò em phải giữ gìn sức khỏe, cố gắng làm việc và chăm lo cho các cháu…</p><p>..Giờ thì tôi vẫn ngồi yên lặng bên cây bút và trang giấy. Biết viết gì đây? Để đầu óc được thoải mái, tôi lại gần cửa sổ, ngắm nhìn thành phố và hít thở không khí trong lành. Đêm không trăng nhưng thành phố Đài Bắc vẫn sáng rực bởi ánh điện lung linh phát ra từ những tòa nhà cao tầng. Bầu trời trong xanh, chỉ lác đác vài ngôi sao lẻ bạn, tôi đưa mắt tìm kiếm và nhẩm đếm từng ngôi sao. Bất chợt phát hiện có một ngôi sao lớn đang di chuyển, có phải là “ sao Chổi” không nhỉ? Không phải! Càng tiền lại gần, ngôi sao càng tỏa sáng, hình như có cả tiếng ầm ì vọng lại, thì ra đó chỉ là một chuyến bay đêm. Có lẽ đó là chuyến bay đưa người nước ngoài đến Đài Loan làm việc. Đêm nay, sẽ có bao nhiêu người nhập cảnh vào Đài Loan? Tôi thấy lòng thắt lại…Đến với Đài Loan, mỗi người có một hoàn cảnh, số phận và tuổi đời khác nhau, nhưng tất cả đều cùng chung mục đích. Trong số họ có bao nhiêu người đạt được? Có bao nhiêu người thất bại trở về? Bao nhiêu người phải chịu cảnh gia đình tan nát? Bao nhiêu người phải đổ máu và nước mắt xuống mảnh đất này? Và còn bao nhiêu đứa trẻ phải sống cảnh có cha thiếu mẹ khi người ta vẫn đua nhau đến với “miền đất hứa”?..Trong khi những người đến được với mảnh đất này phải ngán ngẩm, thất vọng vì thực tế khác xa với những gì người ta vẫn quảng cáo, họ hối hận và muốn quay trở về nhưng chỉ vì “trót đi rồi”, lại đánh nhắm mắt buông xuôi, mặc cho dòng đời xoay chuyển…Còn ở quê hương, mọi người vẫn đua nhau đi. Họ đi vì muốn thoát khỏi cảnh nghèo đói, muốn cho con cái được bằng bạn, bằng bè, muốn có nhà cao cửa rộng; Họ đi vì bị lóa mắt trước những khoản tiền lương hấp dẫn, những nhà hạch toán kinh tế biết khỏa lấp thực tế bằng những lời văn hoa mĩ miều. Nào là mức lương trung bình khoảng 5, 6 ngàn USD, cộng thêm tiền làm thêm một tháng vào khoảng 1~ 1.200USD. Quả là một mức lương lí tưởng. Vậy là họ đua nhau vay tiền với lãi suất cao để..ra đi. Số tiền đi lớn thật đấy, nhưng sang đó chỉ mấy tháng là trả hết nợ, chỉ cần sang được Đài Loan là tất cả sẽ…OK hết! Nhưng thực tế vẫn là thực tế, người ra đi đâu có thể biết điều gì đang đón đợi họ ở phía trước. Và cả hậu phương ở đằng sau họ nữa, tất cả sẽ ra sau sau chuyến bay của họ?</p><p>Còn đêm nay, chuyến bay này có lẽ không là ngoại lệ. Ngày mai với họ mới là bắt đầu, một chặng đường đầy gian nan còn đang phía trước. Ai trong số họ may mắn vào được công ty tốt với mức lương hấp dẫn? Ai trong s ố họ chưa kịp bắt nhịp với cuộc sống nơi này đã phải trở về đoàn tụ cùng gia đình? Ai là người phải lựa chọn con đường thoát thân bằng cách bỏ trốn? Tôi không biết. Bạn không biết. Chúng ta đều không biết..Nhưng có một số người biết, song họ lại làm ngơ, họ cố tình đưa người sang nhằm mục đích vơ vét tiền của và sức lao động của người dân, họ chỉ muốn cái túi tiền của họ ngày càng đầy, càng đầy càng tốt, còn số phận người lao động họ không cần biết, hoặc biết vẫn quay mặt đi “sống chết mặc bay, tiền đầy đút túi”. Vậy là hàng ngày vẫn có những chuyến bay tới Đài Loan, người đi vẫn đi, người phải về vẫn cứ về, còn người ở lại sau chuyến bay kia?</p><p>“ Có rồi! Có rồi!” Tôi khẽ reo lên và quay người trở lại cùng cây bút và trang giấy. Giờ thì tôi biết phải viết gì rồi. Tôi nắn nót hàng chữ: “ Sau những chuyến bay”. Phải lắm, “sau những chuyến bay” sẽ là một trong những câu chuyện hấo dẫn và thực tế nhất của những người đã, đang và sẽ đến với “miền đất hứa”. Tôi và các bạn, chúng ta hãy cùng nhau nói và viết về những câu chuyện “Sau những chuyến bay”, đó sẽ là một kho tàng thực tiễn nhất của những người lao động tha hương.</p><p>Nào các bạn! Hãy cầm bút và viết ra đi!</p><p>Phạm Thị Lan – Quảng Ninh</p><p>0939-679628</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/03/870/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Chiến tranh tiền lương / 要回薪水</title><link>http://www.4way.tw/2010/03/860/</link> <comments>http://www.4way.tw/2010/03/860/#comments</comments> <pubDate>Tue, 23 Mar 2010 08:08:44 +0000</pubDate> <dc:creator>BaoBonPhuong</dc:creator> <category><![CDATA[四方精選]]></category> <category><![CDATA[心情 Tâm tình]]></category><guid
isPermaLink="false">http://www.4way.tw/?p=860</guid> <description><![CDATA[Nhớ ngày đầu đặt chân sang đất đảo Quyết kiếm tiền trả nợ để về quê Bốn mươi ngày thử việc mải mê Thân mỏi nhừ, cứ làm như ma đuổi Tinh thần tôi như lúc chìm, lúc nổi Giấc ngủ chập chờn trong nỗi lo âu Tính làm sao cho cuộc sống mai sau [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p>Nhớ ngày đầu đặt chân sang đất đảo</p><p>Quyết kiếm tiền trả nợ để về quê</p><p>Bốn mươi ngày thử việc mải mê</p><p>Thân mỏi nhừ, cứ làm như ma đuổi</p><p><span
id="more-860"></span>Tinh thần tôi như lúc chìm, lúc nổi</p><p>Giấc ngủ chập chờn trong nỗi lo âu</p><p>Tính làm sao cho cuộc sống mai sau</p><p>Nợ trả rồi mong thừa chút ít</p><p>Kiến thiết cửa nhà, xây dựng tương lai</p><p>Thấm thoắt thời gian vẫn chưa được lâu dài</p><p>Bảng lương đã cầm chặt trong tay</p><p>Nhìn bảng lương mà suốt cả đêm ngày</p><p>Cứ hậm hực vì lương quá thấp!</p><p>Không ngại ngần tôi liền điện ngay cho phiên dịch</p><p>Như thế này tôi nhất định không nghe</p><p>Vào một hôm giữa buổi chiều hè</p><p>Ông môi giới cùng cô phiên dịch tới</p><p>Họ gầm gừ rồi gặng hỏi tôi</p><p>Mày thích bảng lương Đài hay bảng luơng Việt Nam?</p><p>Rồi họ cầm bảng lương đập xuống bàn</p><p>Nếu không nghe họ cho tôi về nước</p><p>Lúc bấy giờ tôi không kìm chế được</p><p>Đành thốt ra những câu nói quyết tâm</p><p>Nếu các người cho tôi về nước thì phải viết đơn ngay</p><p>Vì các người trả lương cho tôi quá thấp</p><p>Chứ tôi làm việc không có gì sai sót</p><p>Ông bà chủ tin tôi hết mức</p><p>Coi tôi như người ruột thịt trong nhà</p><p>Thế là họ không làm gì tôi được</p><p>Phiên dịch lại dần dà hạ giọng nịnh tôi</p><p>Thôi chị ơi, cố gắng lên chị nhé</p><p>Năm đầu tiên lương của ai cũng thế</p><p>Nhiều người còn vô cùng cực khổ</p><p>Cơm chẳng được ăn no, làm quần quật suốt ngày</p><p>Chị ở đây còn hơn hẳn mọi người</p><p>Ông bà chủ thật là tốt bụng</p><p>Coi chị như người ruột thịt trong nhà</p><p>Còn cái gì để mà kêu ca</p><p>Lương nó thấp thì ai mà chẳng thế</p><p>Cứ từ từ rồi họ sẽ tăng thêm</p><p>Ngồi hồi lâu rồi tôi cũng nói</p><p>Được rồi, cứ để đó xem sao</p><p>Ba tháng sau tôi đòi gửi tiền về</p><p>Thế là họ cho tôi gửi hết số tiền kiếm được</p><p>Không trừ một đồng mà cũng chẳng bớt một xu</p><p>Tám tháng sau họ thay lại bảng lương</p><p>Lương của tôi lại hơn người tất cả</p><p>Nếu không có chiến tranh tơi tả</p><p>Thì làm sao họ thay đổi lại bảng lương.</p><p>Ngọc Thanh-Vĩnh Phúc</p><p>0987-664 307</p> ]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.4way.tw/2010/03/860/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> </channel> </rss>
<!-- Performance optimized by W3 Total Cache. Learn more: http://www.w3-edge.com/wordpress-plugins/

Minified using disk
Page Caching using disk (user agent is rejected)
Database Caching 11/36 queries in 0.018 seconds using disk

Served from: www.4way.tw @ 2010-09-09 16:17:03 -->